Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ tình yêu

Đồi tím hoa sim

Buồn buồn ngồi lẩm nhẩm mấy câu trong bài :"Những đồi hoa sim". Nhớ đến một câu chuyện rất buồn. Lên mạng search phát ra ngay. Thật ra cả bài thơ và câu chuyện thì mình đều đã đọc và nghe qua rồi. Nhưng cứ post lên đây cái. Ai thích thì nghe. Ko thích thì thôi Đầu tiên là tác giả bài Đồi tím hoa sim là nhà thơ Hữu Loan . Ông lấy vợ khi mới 16 tuổi. Và tất nhiên thời buổi đó chẳng có áo cưới hay xe hoa gì hết. Chỉ sống với vợ được chưa đầy 2 tuần ông phải trở về đơn vị thuộc Vệ Quốc Quân. Cái này trong bài thơ cũng có nói nhưng sau này các nhạc sĩ bỏ chi tiết này đi vì nhạc thuộc thể loại nhạc Vàng. Một thể loại mà một thời bị cấm. Sau khi lên đơn vị thì ông được tin vợ ở nhà bị chết vì bị lũ cuốn... Bài thơ là câu chuyện kể về một bi kịch. Một bi kịch mà rơi vào bất cứ ai cũng thà chết đi còn hơn (Ko chết người trai khói lửa mà chết người em gái nhỏ hậu phương) Bài thơ : Đồi tím hoa sim - Tác giả Hữu Loan Nàng có 3 người anh đi bộ đội Những em nàng Có em chưa biết nói Khi tó...

Bài thơ đôi dép

Tác giả: Nguyễn trung Kiên (còn nghi vấn) Bài thơ đầu anh viết tặng em Là bài thơ anh kể về đôi dép Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết Những vật tầm thường cũng viết thành thơ Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao Cùng chia xẻ sức người đời chà đạp Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi Mọi thay thế đều trở nên khập khiểng Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu Cũng như mình trong những lúc vắng nhau Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía Dẫu bên cạnh đã có người thay thế Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh Đôi dép vô tri khắng khít song hành Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội Lối đi nào cũng có mặt cả đôi Không thể thiếu nhau trên bước đường đời Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái Nhưng...

Em vẫn yêu anh

Em vẫn còn yêu anh Đơn giản thế ngàn lần em không nói Vì kiêu hãnh nên em tự lừa dối Vì kiêu hãnh nên hai đứa mất nhau. Em biết lắm chẳng thể đi từ đầu Những năm tháng hằn sâu trong ký ức Lòng kiêu kỳ như bức tường vững chắc Dù mong mang dù rất vô tình. Những khoảng đời em sống thiếu anh Lòng kiêu hãnh cô đơn đến tội nghiệp Về đây anh, ta cùng bước tiếp Đường dài lắm em lạc bước mất thôi. Về đây anh em gọi đến khản lời Bức tường ngăn rã rời sụp đổ Em nhận ra tình yêu không có chỗ Cho những niềm kiêu hãnh cô đơn.

Thơ viết cho em

Anh xin lỗi vì đã bỏ ra đi Cuồng dại như cánh chim bay ngược chiều gió thổi Giọt nước mắt em ngày nao rơi nóng hổi Chỉ khiến lòng anh thêm cháy khát tự do. Anh xin lỗi vì những điều nhận và cho Anh chẳng bao giờ nghĩ về em trước nhất Chỉ khi nào lo sợ em đi mất Anh lại dịu dàng lời nói ngọt đầu môi. Anh xin lỗi vì những khoảng cách xa xôi Của mỗi lần ghé thăm kéo dài từ tuần sang tháng Anh xin lỗi vì những lúc anh lơ đãng Nhớ tới một người khi đang nắm tay em. Anh xin lỗi vì những phút dịu êm Được ở bên em mà anh không trân trọng Trái tim yêu ngày xưa tưng cháy bỏng Nguội lạnh dần theo những chuyến đi xa. Để một ngày khi năm tháng trôi qua Anh giật mình nỗi nhớ em da diết Đến bây giờ anh mới hiểu, anh mới hay, anh mới biết Em chính là bờ bến của đời anh. Chỉ còn lại những điều rất mong manh Anh sẽ đợi, sẽ chờ tới khi em tha thứ Hãy để trái tim anh sau bao ngày say ngủ Thêm một lần, cháy bỏng để yêu em

Vô đề

Không còn nước mắt cho anh nữa đâu Em đã khóc suốt thời trẻ dại Nước mắt nhỏ xuống đời con gái Từ khi mình mất nhau !!! Chùm thơ ngày nào vỡ vụn từng câu Anh góp nhặt tặng cho người yêu mới Người con gái kia có bao giờ biết hỏi Xưa là thơ cho mối tình đầu... Ngày hôm qua chợt nhận ra nhau Anh lạc giọng gọi tên em oà vỡ Chút tình xưa anh lỡ tay hất đổ Sao giờ mới biết đau..........

Con đường

Khi anh đi với người yêu Chỉ xin anh nhớ một điều nhỏ thôi Con đường ta đã dạo chơi Xin đừng đi với một người khác em Hàng cây nay đã lớn lên Vươn cành để lá êm đềm chạm nhau Hai ta ai biết vì đâu Hai con đường sẽ xa nhau xa hoài. Nếu cùng người mới dạo chơi Xin anh tránh nẻo đường vui ban đầu.

Đêm Hà nội nhớ

Xa một tuần có lâu quá không anh Sao em thấy ngày cứ dài đến thế Đêm Hà nội thơm nghẹn lòng hoa sữa Ngôi sao em ngân ngấn phía chân trời Ngày xa anh em bỗng hoá đơn côi Giờ cũng chẳng vô tình ngang cửa Một chiếc lá rơi cũng làm em nhớ Áp mặt lên trăng mới biết trăng gầy Hà nội bồng bềnh trôi theo heo may Ánh trăng nhắc về thời mê đắm Thơ em xuống dòng buồn nghiêng dấu lặng Nỗi nhớ về anh lấp mãi không đầy Bùi Sim Sim

Sẽ....

Tự nhủ với lòng mình sẽ bắt đầu quên Cứ coi người như người dưng qua ngõ Cứ thản nhiên như chưa từng gặp gỡ Mà sao dạ vẫn không yên? Minh sẽ quên . Ừ thì mình sẽ quên Mảnh trăng mỏng chao nghiêng trời cuối hạ Kỷ niệm xưa hoá thành cơn gió lạ Mình sẽ thả bay đi... Nhủ quên rồi còn lưu luyến làm chi Chiều qua cả chiều nay người không tới Người có lẽ không biết mình đã đợi Cũng như mình chẳng tin minh đã buồn. Sẽ chẳng bận lòng nếu mình có thể quên Sẽ chẳng băn khoăn và chẳng thèm giận dỗi Sẽ chẳng nhớ nhung cũng chẳng thèm chờ đợi Đã nhủ rồi , mình sẽ bắt đầu quên...

MỘT CHIỀU NGƯỢC GIÓ

Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi Ngược lòng mình tìm về nông nổi Lãng du đi vô định cánh chim trời Em ngược thời gian, em ngược không gian Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh Mang bao điều em muốn nói cùng anh Chợt sững lại trước cây mùa trút lá Trái đất sẽ thế nào khi mầu xanh không còn nữa Và sẽ thế nào khi trong anh không em? Em trở về im lặng của đêm Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió Riêng chiều này - em biết, một mình em...