Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ hay

Con gái Hải Dương

Nắng Sài Gòn rực rỡ phải không anh Nên con gái Sài Gòn thắm tươi nồng nhiệt lắm Trời Hà Nội vào thu càng sâu thẳm Cho những dáng kiều thanh nhã đáng yêu hơn... Em chỉ là một cô gái Hải Dương Chẳng rực rỡ như màu hoa phượng đỏ Chẳng tình tứ như lời người quan họ Chẳng dịu dàng trầm mặc nét cố đô. Hải Dương mùa thu xanh mặt nước hồ Chiều quán gió nghiêng một vành nón trắng Hải Dương mùa xuân xanh nõn bàng trong nắng Và chút xôn xao đường phố lúc tan tầm... Em chẳng dám so mình với óng ả tơ tằm Của con gái Hà Đông tài hoa dệt lụa Cũng chẳng dám nói cười cùng Quảng Bình nắng gió Bởi thiếu cái mặn mà, mạnh mẽ của biển khơi... Em chỉ là một cô gái Hải Dương thôi Mộc mạc lắm màu bánh gai bánh đậu Vải Thanh Hà cái vỏ ngoài chẳng xấu Cũng xù xì ram ráp giữ lòng tay... Chút ngọt ngào trong buổi trưa nay Chẳng dám mong dịu tiết trời tháng sáu Cũng chẳng dám để lòng người đau đáu Với phương trời thầm lặng của xứ Đông... Anh có về thăm lại Hải Dương không Khi chỉ có n...

Chí làm trai

Vòng trời đất dọc ngang, ngang dọc. Nợ tang bồng vay trả, trả vay. Chí làm trai Nam, Bắc, Đông, Tây, Cho phỉ sức vẫy vùng trong bốn bể. Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh. Đã chắc rằng ai nhục ai vinh, Mấy kẻ biết anh hùng khi vị ngộ. Cũng có lúc mưa dồn sóng vỗ, Quyết ra tay buồm lái với cuồng phong. Chí những toan xẻ núi lấp sông, Làm nên tiếng anh hùng đâu đấy tỏ. Đường mây rộng thênh thênh cử bộ, Nợ tang bồng tang trắng, vỗ tay reo Thảnh thơi thơ túi rượu bầu. Nguyễn Công Trứ

Chinh Phụ Ngâm Khúc

(Bồ Câu Lãng Mạn sưu tầm và biên soạn) Chinh Phụ Ngâm Khúc được Ðặng Trần Côn tiên sinh sáng tác bằng chữ Nho nói lên tâm sự của một người vợ có chồng đang dong ruổi nơi biên thùy trong thời loạn lạc. Cái hoài bảo chờ chồng, cái cô đơn lạnh lẽo, cái lòng nhớ thương và mong chờ ngày trở về trong chiến thắng vinh quang được tác giả đưa vào một áng thơ làm rung động lòng người. Chinh Phụ Ngâm Khúc, vì nguyên tác là một bản bằng chữ Nho, viết theo thể thơ Trường Ðoản Cú nên không được phổ thông trong dân gian. Nhưng áng thơ này lại rất phổ thông trong bản diễn dịch ra chữ Nôm của Hồng Hà nữ sĩ Ðoàn Thị Ðiểm (người cùng thời với tác giả). Bà Ðoàn Thị Ðiểm đã đem Chinh Phụ Ngâm Khúc vào lòng dân gian bằng bảng dịch ra chữ Nôm bằng thể thơ song thất lục bát dài 412 câu mà hầu hết ai cũng đã có dịp đọc qua. Tiểu sử Ðoàn Thị Ðiểm Ðoàn Thị Ðiểm, dịch giả khúc Chinh Phụ Ngâm, hiệu là Hồng Hà nữ sĩ, sinh vào đầu thế kỷ thứ 18, đời Hậu Lê. ...

Mấy tiêu chuẩn kiềng ra khi lấy vợ

Lấy vợ nên kiêng lấy vợ non Ra đường ai biết cháu hay con Nhí nha nhí nhảnh đòi vàng bạc Bán cả bàn thờ sắm phấn son Lấy vợ nên kiêng lấy vợ già Ra đường ai biết chị hay bà Sanh hai ba lượt mình teo nhếch Má hóp, xương lòi, ốm như ma Lấy vợ nên kiêng lấy vợ lùn Chồng cao vợ thấp khó đi chung Giữa đường vợ muốn bàn câu chuyện Chồng phải quỳ bên tiếp chuyện cùng Lấy vợ nên kiêng lấy vợ cao Tay chân lẵng khoẵng, tướng quều quào Rủi khi đau bụng đi cầu cá Lớ ngớ quều quào, lọt xuống ao Lấy vợ nên kiêng lấy vợ ù Đêm nằm ôm vợ, ngỡ ôm lu Rủi khi bà mớ đè lên bụng Dẹp xác ông chồng khóc hu hu Lấy vợ nên kiêng lấy vợ ròm Người toàn xương xẩu, làm sao ôm? Thuốc tàu, thuốc bắc, cao hổ cốt Uống cả trăm ly vẫn ốm nhom Lấy vợ nên kiêng lấy vợ ghen Aó quần khi xé rách teng beng Rủi hôm cao hứng chồng về trễ Bể chén, bể ly, bể cả đèn Lấy vợ nên kiêng vợ sún răng Giận con lè lưỡi tựa bà chằng Tiệc tùng rủi gặp bò xào giấm Mắc nghẹn có ngày té ngã lăn Lấy vợ nên kiêng lấy vợ hô Hàm răng lởm chởm nói bô...

Em vẫn yêu anh

Em vẫn còn yêu anh Đơn giản thế ngàn lần em không nói Vì kiêu hãnh nên em tự lừa dối Vì kiêu hãnh nên hai đứa mất nhau. Em biết lắm chẳng thể đi từ đầu Những năm tháng hằn sâu trong ký ức Lòng kiêu kỳ như bức tường vững chắc Dù mong mang dù rất vô tình. Những khoảng đời em sống thiếu anh Lòng kiêu hãnh cô đơn đến tội nghiệp Về đây anh, ta cùng bước tiếp Đường dài lắm em lạc bước mất thôi. Về đây anh em gọi đến khản lời Bức tường ngăn rã rời sụp đổ Em nhận ra tình yêu không có chỗ Cho những niềm kiêu hãnh cô đơn.

Con đường

Khi anh đi với người yêu Chỉ xin anh nhớ một điều nhỏ thôi Con đường ta đã dạo chơi Xin đừng đi với một người khác em Hàng cây nay đã lớn lên Vươn cành để lá êm đềm chạm nhau Hai ta ai biết vì đâu Hai con đường sẽ xa nhau xa hoài. Nếu cùng người mới dạo chơi Xin anh tránh nẻo đường vui ban đầu.

Đêm Hà nội nhớ

Xa một tuần có lâu quá không anh Sao em thấy ngày cứ dài đến thế Đêm Hà nội thơm nghẹn lòng hoa sữa Ngôi sao em ngân ngấn phía chân trời Ngày xa anh em bỗng hoá đơn côi Giờ cũng chẳng vô tình ngang cửa Một chiếc lá rơi cũng làm em nhớ Áp mặt lên trăng mới biết trăng gầy Hà nội bồng bềnh trôi theo heo may Ánh trăng nhắc về thời mê đắm Thơ em xuống dòng buồn nghiêng dấu lặng Nỗi nhớ về anh lấp mãi không đầy Bùi Sim Sim

Sẽ....

Tự nhủ với lòng mình sẽ bắt đầu quên Cứ coi người như người dưng qua ngõ Cứ thản nhiên như chưa từng gặp gỡ Mà sao dạ vẫn không yên? Minh sẽ quên . Ừ thì mình sẽ quên Mảnh trăng mỏng chao nghiêng trời cuối hạ Kỷ niệm xưa hoá thành cơn gió lạ Mình sẽ thả bay đi... Nhủ quên rồi còn lưu luyến làm chi Chiều qua cả chiều nay người không tới Người có lẽ không biết mình đã đợi Cũng như mình chẳng tin minh đã buồn. Sẽ chẳng bận lòng nếu mình có thể quên Sẽ chẳng băn khoăn và chẳng thèm giận dỗi Sẽ chẳng nhớ nhung cũng chẳng thèm chờ đợi Đã nhủ rồi , mình sẽ bắt đầu quên...

Những phút yếu lòng

AI CŨNG CÓ NHỮNG PHÚT YẾU LÒNG NHƯ THẾ Thanh Hà Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em Nụ hôn ấy chỉ là phút giây nông nổi Em dại dột, em trẻ con, em yếu đuối Anh bỗng hóa thành người lớn bao dung Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em Bởi trái tim anh đã có thừa người khác Bản tình ca ở bên em anh hát Sẽ có người diễm phúc sau em Em biết rằng anh sẽ chẳng nhớ em Những gì thoảng qua mấy ai còn giữ lại Nhưng với em đó sẽ là mãi mãi Đừng bận lòng chi với một kẻ qua đường Đừng bận lòng vì lỡ nói yêu thương Ai cũng có phút yếu lòng như thế Em chẳng trách đâu vì tình yêu có thể Đến bên nhau bằng những phút dối lừa. -------------0-----------------0-----------------0-------------------0-------------- KHÔNG PHẢI AI CŨNG CÓ NHỮNG PHÚT YẾU LÒNG NHƯ THẾ Xin em đừng nặng lời trách nhau Nụ hôn ấy đâu chỉ là phút giây nông nổi Em dại dột, em trẻ con, em yếu đuối Anh có hơn chi tuổi trẻ dại khờ Đừng bên anh chỉ như một giấc mơ Xin em hãy tin những bản tình ca anh hát Trái tim anh chỉ mình em định đ...

Vầng trăng khuyết

Thôi anh ạ!Đừng đợi chờ nhau nữa Chiếc hôn xưa nay đã vội thay màu Em cứ tưởng mình em là duy nhất Nên dại khờ lỡ đánh mất anh yêu Chuyện hôm qua dễ có đến trăm điều Em không biết bắt đầu từ đâu nữa Như trăm sông luôn đổ về biển cả Âm hưởng vui buồn xin trả lại cho anh Em chợt hiểu rằng hạnh phúc mong manh Như làn khói khó cầm nhưng dễ mất Anh đã đến,vội đi,tình đã khuất Vầng trăng cuộc đời khuất mãi không thôi. Mọi con đường giờ mãi mãi chia đôi Yêu thương lắm rồi cũng thành dâu bể Em sẽ viết thành câu chuyện kể Bởi kí ức một thời đâu dễ xoá trong nhau!

Người thứ hai

Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con Bởi trước con anh ấy là của mẹ Anh ấy có thể yêu con_một thời trai trẻ Nhưng suốt đời anh ấy yêu mẹ,mẹ ơi! Mẹ đã sinh ra anh ấy ở trên đời Hình bóng mẹ lắng vào tim anh ấy Dẫu bây giờ con được yêu đến vậy Con cũng chỉ là người đàn bà thứ hai. Mẹ đừng buồn những hoàng hôn, những ban mai Anh ấy có thể nhớ con hơn nhớ mẹ Nhưng con cũng chỉ là cơn gió nhẹ Mẹ luôn là bến bờ thương nhớ cả đời anh Con chỉ là cơn mưa mỏng manh Người đàn bà khác có thể thay thế con trong trái tim anh ấy Nhưng có một tình yêu trọn đời âm ỉ cháy Anh ấy chỉ dành riêng cho mẹ mà thôi Anh ấy có thể sống với con suốt trọn cuộc đời Cũng có thể chia tay ngay ngày mai,có thể! Nhưng anh ấy suốt đời yêu mẹ Dù thế nào con cũng chỉ thứ hai.

Ngọn nến

Đã bao lần tôi ngắm nhìn ngọn nến Sáng bừng lên trong bóng tối đêm đen Ngọn nến mảnh mai, thân nến yếu mềm Vẫn thắp sáng tim mình thành ngọn lửa Dẫu thời gian trôi, nến không là nó nữa Sẽ ngắn dần và lệ úa quanh thân Nến vẫn cháy lên, tự đốt chính thân mình Cho ngọn lửa mà không hề nuối tiếc Có phải chăng vì quá yêu, mãnh liệt Hay ngây thơ, khờ dại cũng bởi yêu? Dù biết đớn đau, sẽ phải khóc thật nhiều Nến vẫn nguyện hết mình để tình yêu cháy sáng Dẫu thắp chỉ một lần, một lần thôi rất ngắn Hay sẽ cháy cả đời chỉ bởi một tình yêu Hay dẫu có yêu, dẫu trải qua rất nhiều Nhưng cuộc sống thiếu tình yêu - vô nghĩa ...

NHỮNG PHÚT XAO LÒNG

Thuận Hữu Có thể vợ mình xưa cũng có một người yêu (Người ấy gọi vợ mình là người yêu cũ) Cũng như mình thôi, mình ngày xưa cũng thế Yêu một cô, giờ cô ấy đã có chồng. Có thể vợ mình những phút mềm lòng Nên giấu kín những suy tư không kể về giấc mộng Người yêu cũ vợ mình có những điều mà chính mình không có được Cô ấy không nói ra vì sợ mình buồn Mình cũng có những phút giây cảm thấy xao lòng Khi gặp người yêu xưa với những điều vợ mình không có được Nghĩ về cái đã qua nhiều khi nuối tiếc Mình cũng chẳng nói ra vì sợ vợ buồn Sau những lần nghĩ đến đâu đâu mình thương vợ mình hơn Và cảm thấy như mình có lỗi Chắc vợ mình hiểu điều mình không nói Cô ấy cũng thương yêu và chăm chút mình hơn Mà có trách chi những phút xao lòng Ai cũng có một thời để yêu và một thời để nhớ Ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ Đừng trách chi những phút xao lòng! Phút xao lòng __(truyện ngắn) ________ Hồng Minh _________ Gió mùa là mộ...

Khóc

Khóc A nh đừng khóc cho lòng em đâu lắm Để anh yêu mà không thể yêu anh Vì trái tim chỉ có một ngăn Em dành hết cho người đến trước H ãy ghét em đi cho lòng than thản Cho em vui trọn vẹn với người yêu Cho em không khóc khi nhìn anh đau khổ Duyên kiếp này em không trả nổi anh đâu Đ ừng trách em vô tình Nếu trái tim em là đá Em sẽ không biết đau Tình yêu muôn đời vẫn vậy Làm khổ nhau nhiều rồi mới gọi là yêu Đ ã bao giờ anh thức trọn đêm chưa? Để nghĩ về một tình yêu chung thuỷ Hạnh phúc đâu đơn giản như mình nghĩ Yêu cháy lòng mà vẫn phải chia ly,,, Khánh Huyền