Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 3, 2007

My love story - part 3

”Một ngày dài khi vắng hình dung. Của người tôi yêu ôi sao quá quạnh hiu….” Hắn ngao ngán nhìn con mobile rồi lại ngao ngán đứng dậy đi ra đi vào. Công việc của hắn từ sáng tới giờ chỉ có vậy mà sao ko hắn vẫn tiếp tục như thế được nhỉ?Hắn buồn - nhìn cái mặt down down đần đần là biết liền à!Tại sao phải buồn? Chắc ko phải tại trời mưa đâu. Không phải tại hắn thích mưa mà cái khung cảnh u ám của bầu trời kia cũng chẳng nhằm nhò gì so với cõi lòng của hắn cả. “Chuyện chẳng có gì, thế rồi mà thành giận nhau, để rồi lại phải buồn, phải nhớ,thế mới chán.” Hắn đang ngồi nghĩ lại. Đã hai ngày hai đứa không nhắn cho nhau một dòng tin nào. Tình yêu của hắn bắt đầu từ những tin nhắn và lúc nào cũng nồng nàn nhờ những mảng tin ngắn ngắn nhưng đầy cảm xúc SMS.Thế mà đã hai ngày ko có một tin thì làm sao chả buồn, chả chán,chả không thiết làm ăn gì? Chuyện là hồi hôm (cách mấy hôm rồi) hắn hẹn nàng tới cuối tuần sẽ đi Đền Cao chơi vì hôm đó là hội Đền. Thế rồi do công việc hắn phải lên HN.Mà

My love story - part 2

Lần đ ầu tiên rủ nàng đ i chơ i phải như thế nào nhỉ? Chết thật! Bao nhiêu ý tư ởng cho buổi ban đ ầu thật lãng mạn mà t ừ bé t ới l ớn h ắn thư ờng nghĩ t ới ko hiểu sao gi ờ nó bay đ i đ âu hết! Thôi có lẽ ngư ờ i l ớn rồi không cần phải hoa mỹ nhiều đ âu.Chỉ cần mình chân thành là okie mà!. Như ng mà cũng phải kiếm một chỗ nào cho nó riêng tư một tí ch ứ ! H ắ n lư ớt qua các đ ịa đ iểm trong đ ầu.Ch ợt một ánh sáng loé nên như một ngôi sao chổi v ừ a bay qua một thiên hà tối om là cái đ ầu trống rỗng của h ắn !À được rồi! Bi gi ờ là t ới khâu chuẩn bị. Đ ầu tóc có vẻ ổn rồi! Thật ra thì chỉ ổn v ới h ắn thôi còn nói theo kiểu ông th ợ c ắt tóc thì:" Đ ầu mày chỉ h ợp v ới kiểu cổ đ iển thôi!" Còn quần áo không biết nên m ặc gì nhỉ.?? H ắn nhìn qua mấy cái quần jean.Thôi c ứ làm quần jean áo phao cho lành ( tr ờ i lạnh mà). Như ng trông không đư ợc đ ứng đắn l ắm ! Đ ảo lại nhìn đ ống quần áo mà ch ẳng biết làm gì! H ắn chư a bao gi ờ là n

My love story - part 1

H ắn đư a tay ngó đ ồng hồ. Chết tiệt! Cái đ ồng hồ ko có dạ quang làm cho trong bóng tối ko tài nào mà nhìn đư ợc gi ờ . Đ ành phải móc con cục gạch ra xem mấy gi ờ thôi.H ắn có thói quen phải xác đ ịnh mình đ ang ở khoảng th ời gian nào mỗi khi tỉnh giấc. 11h đ êm, ánh sáng của cái màn hình con cục gạch làm h ắn hơ i nheo nheo m ắt lại. Sao thế nhỉ? Sao hôm nay lại tỉnh giấc s ớm thế nhỉ? Ch ắc ko phải do mấy chai bia uống hồi chiều đ âu. Vì bt mỗi khi uống bia về h ắn thư ờng ngủ tít t ới tận sáng tr ắng mà. Đ ành vậy lư ớt qua danh bạ xem có đ ối tư ợng nào có thể nh ắ n tin trêu vào gi ờ này ko?Thôi nào mình đ ã t ự h ứa sẽ làm ngư ờ i tốt nốt tháng này mà.Vậy thì làm gì bây gi ờ ?Nh ắn tin cho nàng vậy! Dù sao thì cũng v õ i đ i một phần nỗi nh ớ đ ang len vào trong h ắn ! 0987:T đ ã ngủ chư a?Đang làm gì thế? Hôm nay đ i chơ i thế nào? 0904:Mình chư a ngủ đư ợc . Ch ẳng làm gì cả. Đ ang n ằm nh ớ một số bạn bè thôi. 0987:Ch ẳng bù cho mình.Chỉ nh

Một lời

Cho anh được một lời Khi nào em buồn nhất Nói những lời thành thật Để mình yêu nhau hơn Khi nào em thấy buồn Hãy cùng anh san sẻ Đừng một mình mãi thế Nỗi buồn dài thêm ra Anh cũng như người ta Nhiều khi ghen vô cớ Nhưng em ơi hãy nhớ Ghen là yêu đấy thôi Cho anh được một lời Đừng một mình lặng lẽ Ngõ mùa thu quạnh quẽ Đã có "thi nhân" rồi!

Trò trẻ

Rồi một ngày sẽ hết những câu thơ Ta viết tặng riêng ta mười tám tuổi Ta viết cho những tháng ngày rong ruổi Để đối diện với mình thảng thốt......Nghĩ suy Có một ngày như kẻ đa nghi Ta ko tin những gì ta đã có Có một ngày ánh đèn vàng đại lộ Soi giọt mưa hắt chéo bước hai người Rồi một ngày ta thờ ơ nở nụ cười Xốc ba lô trên vai rảo bước Vẫy tay chào hai người rồi đi trước Có điều gì chống chếnh sau lưng...? Rồi một ngày vơi dần những bâng khuân Ta phác hoạ ra ta thành kẻ khác Mũ lưỡi trai và thùng thình áo khoác Nguỵ trang mình kiêu ngạo...thản nhiên Rồi tình cờ gặp nhau trong quán quen Loa thùng cũ và những bài ca ngũ Ta mỉm cười giả vờ :" Chao! buồn ngủ" "Tớ phải về! Hai ấy ở lại vui" Một mình đi trên vỉa hè quen rồi Không đợi nữa tiếng phanh xe đến "Két" Và nếu có ta cũng đâu cần biết Ta hôm nay đã khác hôm qua Bạn bè quen gặp hỏi:" Quên rồi à?" "Cái thằng hay đi cùng lần trước?" Ta mỉm cư