Chuyển đến nội dung chính

Nhật ký của cô dâu trẻ - Khi lấy chàng phần 2

Tác giả
Nguyễn Thị Thu Hiền
YM: nguyenthuhhien (2 chữ h)
Email: nguyenthuhhien@gmail.com


Tập 18: Lòng ghen tị

Mình sinh ra trong gia đình binh nghiệp nên hai tuổi đã phải ở với ông bà nội trong kỷ luật thép rồi. Hồi đó mẹ bảo nhớ mình lắm mà chẳng dám cãi ông bà, đành chịu cảnh cách xa con, tuần đón về hai ngày thứ bảy, chủ nhật. Sáng thứ hai mình lại về với ... đơn vị ông bà nội. Đằng sau cánh cửa nhà ông bà lúc nào cũng có một cái chổi phất trần. Góc nhà có một cái roi được vót cẩn thận. Góc bếp có cái chổi chít với cái cán vừa to vừa dài, cán chổi phải cao hơn mình 20cm cũng nên. Ôi, ký ức tuổi thơ của mình mấy cái đó sao mà rõ nét thế! Chốt lại cũng là để ông bà bảo sao thì mình phải tuân theo như vậy, cãi là chết, bướng là chết, chống đối lại càng ... chết.

Bố mẹ làm công nhân, chẳng đủ tiền cho đi mẫu giáo Bình Minh - một trường nổi tiếng ở khắp khu vực Bưởi. Đến bây giờ vẫn nổi tiếng. Một trường được hát, được múa, được cơ man nào là đồ chơi. Một trường mà đứa trẻ nào vào học là coi như được vào thiên đường. Thế là thi thoảng bám gấu áo bà đi bán ngan vịt trong ngày phiên chợ, đi qua Bình Minh cứ cố ngó vào, cố nhìn theo, cố níu lấy chút thòm thèm qua cánh cổng sắt to đùng cao ngất ngưởng. Còn bà thì mắng: "Ai bảo bố mẹ mày nghèo!"
Cuối tuần, bố mẹ đón mình về. Mình bảo:
- Mẹ ơi, bà bảo tại bố mẹ nghèo nên còn không được đi Bình Minh. Nghèo là gì hả mẹ?
Mẹ xót ruột, chiều thứ bảy đi đón con, mẹ tiện đường đưa mình vào Bình Minh ngồi nhờ cái bập bênh và chơi cái máng hình con voi có thể trợt đặt giữa sân trường. Mình sung sướng cười tít cả mắt. Chỉ tít mắt năm phút thôi, bác bảo vệ đã đuổi hai mẹ con ra khỏi cổng rồi. Mẹ vội bế mình lếch thếch đi ra trong tiếng rối rít xin lỗi bác bảo vệ. Ra đến cổng mẹ đặt mình xuống, xoa đầu mình, nắm lấy hai tay mình, hình như lúc ấy mẹ cười, nụ cười méo mó. Mẹ bảo:
- Con ở với ông bà cho ngoan, cần gì phải vào Bình Minh. Kệ bọn trẻ con trong khu tập thể, con ạ. Mình không vào cũng có sao đâu.
Chẳng hiểu sao mình bắt đầu thấy trong cổ họng có gì khác lắm. Mình còn quá bé để hiểu trong lòng mẹ xót xa như thế nào. Mình chỉ biết trong lòng mình thôi. Chỉ vì không được vào trường Bình Minh trượt cái máng bằng sắt gỉ hoe mà mình òa khóc, ngoạc cái miệng ra cố gào cho mọi người chú ý, đặc biệt là mẹ. Ở trong cổ họng , cái cảm giác chưa miêu tả được cứ nhoi dần lên, nhoi dần lên tức từng tực. Cảm giác khó chịu càng lúc càng to dần, ức ức cứng trong họng, muốn gào, muốn lăn đùng ra giãy giụa, muốn khóc, muốn xông vào đâu đó đập phá. Rồi so sánh, cái cảm giác so sánh mà mình được đưa vào làm nhân vật chính. Rồi những thán từ: giá mà, nếu mà... Rồi những ganh ghét những người không cần thán từ cũng có những điều mình muốn. Cuối cùng chốt lại là lặng lẽ, tự mình gặm nhấm tất cả mớ hỗn độn đã xảy ra. Người ta gọi đó là ghen tị.

...

Lớn lên rồi, có biết bao lần mình bị ngã vào mớ hỗn độn đáng sợ ấy. Mớ hỗn độn rối bời khiến mình xấu tính đi. Một nửa tối om trong những gì tốt đẹp nhất mà mẹ vẫn luôn dạy dỗ, kỷ luật thép của ông bà vẫn dạy dỗ.
Lấy chàng, rồi chợt nhận ra bố mẹ chàng cưng các em hơn chàng. Thuyền theo lái, chàng chẳng là gì trong nhà nên đương nhiên phận con dâu mình cũng chỉ là cái bỏng của cái bóng mà thôi. Buồn, thất vọng và cứ miên man nghĩ. Chàng sôi nổi bốc đồng ở đâu không biết, cứ về đến nhà là lặng lẽ như còn mèo mới bị ... cắt đuôi. Chàng sợ bố mẹ đến nỗi xuống tầng một lấy hoa quả ăn, thấy bố mẹ vẫn ngồi xem tivi, chưa đi ngủ là chàng lại quay lên gác, không dám lấy nữa. Gái có bầu, đang đói, phải chờ bố mẹ chồng đi ngủ mới được ăn thêm. Mình sôi máu, bực dọc, tủi thân và ... ghen tị với tất cả những bà bầu khác. Mình cứ có cảm giác ghét chàng đến thế. Có lần mình ước: "Giá như mình lấy ai đó thì có lẽ mình đã không đến nỗi nghèo như thế này, đã không bị đói dù đã ăn cơm tối no nê, đã không phải lo lắng từng đồng ra đồng vào. Đã được chồng bênh mỗi khi bị bố mẹ nói nặng lời như thế, đã có cuộc sống sung túc như trong phim. Mình có đến nông nỗi nào đâu? Có xấu xí đến mức ế chồng đâu cơ chứ. Sao mình lại đi lấy chồng?". Thế là hai vợ chồng dù chưa có lý do gì hết, chàng chỉ hỏi một câu bâng quơ gì đó trong dòng suy nghĩ đang miên man kia vậy là có lý do, lý do để mình lại cáu, lại gây gổ và quay mặt vào tường khóc. Hỡi bức tường, giá như mi biết dỗ bà bầu thì hay biết mấy. Giờ thì mình tin rồi, các chị em ở công ty bảo: "Bà bầu nào cũng khó tính như ma". Công nhận khi vác bầu, mọi thay đổi trong cơ thể làm mình như người đi mượn. Bực tất tần tật mà chẳng cần có lý do. Giá như đàn ông phải vác bầu và đàn bà lúc ấy sẽ thương xót mà thấu hiểu. Mình lại bắt đầu ghen tị.
Đi lấy chồng, mẹ chồng bảo với hàng xóm:
- Gái quê ấy mà, vừa luộm thuộn vừa nghèo. Chả chắc đã nuôi được chúng tôi. Có nhà anh Nghĩa nhiều tiền, không có nó thì chết. Nên ăn cây nào rào cây ấy thôi. Chả trông mong gì vào vợ chồng nhà anh Hậu.
Chắc đấy là lý do về sau mẹ lại quý em dâu đến thế.
Công nhận mình quê thật, đôi khi đứng trước tủ băn khoăn chẳng biết mặc gì đi làm. Lúc còn eo co đã phải suy nghĩ, giờ có bầu còn suy nghĩ hơn. Mặc đẹp thì khó chịu, mặc dễ chịu thì chẳng ai bịt được miệng cười. Những gã đàn ông cứ hay chê vợ, nhưng để các gã ấy vác bầu xem có phải đứng trước tủ nát óc suy nghĩ như mình không? Nhất là bầu vào mùa đông, áo khoác còn chẳng kéo được khóa. Lấy chàng lâu rồi nhưng mình vẫn ngại mở tủ lạnh nhà chàng lắm. Bầu thì hay đói những đi mua đồ ăn về giấu giấu giếm giếm mang lên phòng rồi lại cất cất che che. Chàng biết nhưng chàng kệ, chỉ an ủi mình những lúc nửa đêm chuột rút nghe tiếng hét là bật dậy đấm đấm gang bàn chân cho vợ. Tiếng hét êm xuôi thì chàng lại lăn kềnh ra ngủ tiếp như thể bị dính bùa mê.
Cũng bởi vì mình sinh ra trong gia đình bố mẹ làm công nhân nên mọi thứ đều phải tiết kiệm. Thế là về làm dâu, mẹ chồng không khỏi ngỡ ngàng. Nhà mẹ không giàu, cũng chỉ đủ ăn nuôi ba con học hành hết đại học rồi các con tự đi mà kiếm sống. Xuất phát điểm là nhà lao động kiếm bữa ăn để cho vào đĩa, nhưng nhà không có tủ chạn vì ăn xong còn thừa bao nhiêu là đem đổ liền, kể cả còn thừa non nửa đĩa thịt gà. Miết thành quen, thành truyền thống của gia đình mà mình không hay biết. Tồ tẹt, nhiều lần mẹ đổ thức ăn đi mình tiếc lắm, lại ngồi tỉ mẩn lọc bỏ xương rồi đổ vào hộp nhựa bỏ tủ lạnh cất đi. Mẹ mắng:
- Mày không đổ đi còn bỏ vào đó làm gì cho đầy tủ ra à?
- Con làm sẵn mai nhà mình ăn sáng chỉ việc lấy ra nấu mì hoặc rang cơm ạ.
- Ai ăn? Nhà tôi chẳng ăn những thứ đấy. Cô có ăn thì giữ lại, không thì đổ đi cho tôi nhờ.
- Con có ạ.
Thật thà quá cũng dở. Mình đâu biết rằng đó là mấu chốt vấn đề mới cho mẹ ra đầu làng nói chuyện. Mẹ bảo với hàng xóm:
- Con gái quên ấy chỉ ăn thịt thôi. Chỉ ăn thịt là thịt.
Hì ... hì... hay thật!
Khổ, nghĩ lại vừa buồn cười vừa trớ trêu. Công nhận nếu có nhà ai mới tậu con dâu về mà nó cứ nhìn rau gắp thịt thì đáng để cho mọi người buôn chuyện thật. Hình tượng ấy giống như bức phù điêu của lòng dũng cảm. Mình cũng được hàng xóm liệt kê trong danh sách ấy. Và thế là mình lại ghen tị với những cô bạn cũng đi lấy chồng. Nhà chúng nó ít nhất cũng có cái chạn để nếu có tiếc của, để lại đồ ăn cũng không bị nói ê mặt đến thế này.

...

Thế rồi đôi vợ chồng nghèo cũng vừa sống vừa tích cóp tiền đi đẻ. Được cho đồ sơ sinh nhưng cũng phải đi mua nhiều. Mình không có anh chị em mà chàng lại là con cả, mình lại ghen tị. Giá như mình và chàng đều là con út thì hay.
Một ngày, cái bụng bầu tám tháng khệ nệ bê đống quần áo, đồ đạc đã tích tích cóp cóp như con kiến tha về nhà mẹ đẻ giờ mang về nhà chồng. Mẹ ngồi giữa phòng khách nhìn gái quê của mẹ từ đầu đến chân rồi từ chân lên đầu. Mẹ nói:
- Gớm! Nhà cô lắm tiền nhỉ! May quá cô sắm đủ cho nhà cô rồi thì chúng tôi cũng chẳng phải mua gì. Cô mang hết lên phòng cô đi. Để ở đây chướng quá.
- Ơ...
Mình chỉ ơ lên một tiếng rồi tắt lịm. Mình chẳng biết phải nói với mẹ như thế nào. Bà bầu vốn đã nóng, nghe mẹ nói thế lại như có người vứt que đóm vào lòng. Phừng phừng. Nhưng đốm lửa cô độc không được ai che chắn chỉ phừng phừng lên tiếng ơ rồi lại thôi. Hay thật, mẹ không có bầu mà mẹ cũng ghen tị với mình. Mình cũng ghen tị, mình tị với những bà chị ở cơ quan đẻ xong được về nhà mẹ đẻ. Chẳng như mình bị mẹ chồng cấm không cho về. Thế nên mình mới phải vác các thứ cho em bé về đây như khoe của thế này chứ.

19. EM DÂU

Lấy chàng được một năm thì mẹ thông báo:
- Tối qua thằng Nghĩa bảo cuối tuần mang người yêu về ăn cơm.

Vậy là trong hai ngày cả làng Đông đã nhận được thông báo này. Ai cũng hồi hộp thì phải, ai cũng phấn khởi chờ mong anh thạc sĩ dẫn người yêu cũng là thạc sĩ về làng xem thế nào. Câu chuyện trở thành "hot" nhất làng, nhất là những buổi họp hai số cuối của mẹ và các chiến hữu. Mọi người thì thầm:
- Thằng Nghĩa khó tính thế, chắc người yêu nó phải vừa giỏi, vừa khéo, vừa xinh đẹp lắm đấy nhỉ.
- Phải canh giờ mà đứng ở cửa sổ xem thế nào, bà ạ.

....

Ngày cuối tuần trọng đại của cả làng cũng tới. Khác với mình khi ra mắt chính thức nhà chàng. Lúc đó, mình đi chợ từ sớm, qua nấu cơm cho nhà chàng, ăn xong rửa bát, mệt phờ mới về nhà mình. Em gái chàng hỏi:
- Có sợ không?
- Sợ.
Cô bé xinh xắn chỉ xuất hiện khi mọi thứ đã chuẩn bị xong. Vào nhà, chào gia đình và ngồi ăn bưởi mẹ bổ. Công nhận xinh thật là xinh. Lại là thạc sĩ của trường đại học xây dựng nữa, không yêu mới là lạ.
Tự dưng cái bằng đại học của mình chỉ như bằng xóa mù chữ của dân tộc thiểu số.
Lúc ấy, mình bầu bì còn một tháng nữa là sinh, mệt lử và nặng nề nhưng vẫn chỉ quẩn quanh trong bếp cả buổi. Nặng nề múc dần các thứ ra bát, thì:
- Có còn làm gì nữa không để em làm cho?
- Thôi, xong hết rồi còn gì. Mới lại chúng mình bằng tuổi nhau ấy mà, cậu không phải gọi tớ bằng chị đâu.
- Ừ.
Ừ rồi cô bé quay lên nhà ăn bưởi tiếp. Ơ hơ, mình mới nói khách sáo thế mà đã lên nhà thật à? Mình ngu thật, sĩ là thiệt!

...

Chiều hôm sau, đi làm về vội vàng thay quần áo để xuống giúp mẹ nấu cơm. Mình ngỏ ý khen cô em dâu tương lai xinh và giỏi giang. Mẹ cũng khen cô con dâu tương lai, nhưng những lời khen của mẹ sắc lắm, có kẹp dao lam thì phải. Những lời khen của mẹ làm mình đau, cho dù mình không phải là đứa hay ghen tị:
- Đấy, con nhà người ta xinh thế chứ. Chứ như cô kìa, xấu không thể nào chịu nổi. Cô chửa trông còn xinh ra đấy, trước mới về nhà tôi trông kinh chết. Không hiểu sao thằng Hậu nhà tôi nó đẹp thế, đẹp như trong tranh ấy, lại lấy phải cô chứ. Trông cô ... nguệch ngoạc quá...
- Ơ, thế mà bọn ở cơ quan con ai cũng bảo con xinh, mẹ ạ. Không lẽ họ lừa con à?
Mình cố chống chế cho đỡ ngượng. Nhưng mình vẫn thấy câu trả lời của mình hơi vô duyên. Mẹ chê mình, nhưng xấu hay đẹp đâu phải lỗi của mình? Không lẽ lại về bắt đền bố mẹ đẻ. Ngồi tưởng tượng mà xem, về túm cổ bố bảo rằng:
- Bố, mọi người ai cũng bảo con giống mẹ thì xinh hơn. Đằng này giống bố nên trông mới bị nguệch ngoạc. Bố đền tiền con đi... Đền tiền con đi...
Chắc ông bố uất lên mà chết mất.

...

Một tuần sau nữa...
- Chúng mình cưới nhau nhé!
- Ôi, gấp thế thì bố mẹ anh có nói gì không?
- Ở nhà anh, anh đã nói gì thì sự thật nó sẽ là như thế.
Và họ cưới nhau, theo lời kể của em dâu, gọn gàng vậy thôi. Không như mình với chàng, hai lần hoãn cưới vì lão thầy bói đểu cáng nào đó.
Thuyền theo lái, gái theo chồng. Trong nhà, Nghĩa được bố mẹ cưng yêu, lại làm ra tiền nên có lẽ em dâu cũng có được cái bóng lớn để dựa dẫm. Mừng cho em bao nhiêu thì càng nhận ra thiệt thòi của mình bấy nhiêu. Mình hét lên trong lòng: đừng có so sánh nữa, ai bảo học dốt, không học thạc sĩ thì đương nhiên cơ hội đến trong đời cũng ít đi thôi. Nhưng không hiểu sao trong lòng mình vẫn cố cưỡng lại, vừa so sánh vừa tủi thân.
Ngày ấy khóa tốt nghiệp chỉ có năm đưa đạt bằng giỏi. Ngày ăn liên hoan chia tay lớp, năm đứa rủ nhau học tiếp cao học cho thỏa chí tang bồng. Mình hồ hởi lắm, dự định về hỏi ý kiến bố mẹ. Gì chứ nói đến học thì chưa bao giờ bố mẹ phản đối mình điều gì.
Trở về nhà, nhìn cảnh bố nằm trên giường ho sù sụ, mẹ tảo tần bán quán nước ngoài hồ đến tận 11g đêm mới đẩy xe hàng về, hè cũng như đông. Tự dưng nhận ra cái bằng cao học kia sao mà xa vời đến thế. Định hỏi rồi lại im lặng, mình không còn nghĩ đến những dự tính trên đường về khi nãy nữa.
Bố về mất sức không có lương, lương của mẹ thì chỉ có 500.000 đồng một tháng. Tiền mình đi làm thêm nửa ngày nữa, 600.000 một tháng. Dạo đó làm cho Agnet của Ý, nên thế là lương cao rồi. Chẳng biết nguồn thu nhập nào hơn để cuộc sống bớt khổ.
Cũng có thêm một tuần nữa để tìm hiểu về học phí và các phụ phí của cao học cho đỡ thòm thèm, mình tới buổi cà phê với khuôn mặt tươi cười, trả lời bốn đứa khi đầy hào hứng:
- Thôi, các cậu học tiếp nhé, thông cảm, chắc tớ không đi học được rồi. Có công ty mời tớ về làm bàn giấy. Chắc lười học, ham đi kiếm tiền nên chả hứng thú gì cái bằng thạc sĩ. Sau này học tiếp vậy.
Trở về nhà lòng cứ man mác, tự dưng lại nói dối chúng nó vì sĩ. Cũng có công ty gọi đi làm thật, song công ty ấy không nặng bằng cánh cổng nhà trường. Tự gác tay lên đầu trước khi đi ngủ rồi lại trở mình hắt tiếng thở dài. Thôi, đã quyết định thế rồi, lao vào cuộc đấu tranh sinh tồn giúp bố mẹ, chứ còn có anh chị em nào làm thay cho đâu. Tốt nhất đừng nói lộ cho bố mẹ biết, kẻo bố mẹ lại buồn.
Chẳng ai biết câu chuyện cao học đó của mình, kể cả chàng. Nhưng chưa bao giờ mình quên được mình đã nợ bản thân cái gì. Em dâu có lẽ sinh vào giờ khác, ngày khác nên số phận cũng khác thôi. Giầy dép còn có số nữa là người. Đấy, nhà thơ Giang Nam từng hỏi: "Ai bảo chăn trâu là khổ?", còn mình thì mình trả lời: "Ai bảo con một là sướng đâu".
Cô dâu mới bước vào cổng nhà chàng trong tiếng trầm trồ của "bá quan văn võ". Xinh quá là xinh. Còn cô dâu cũ bụng to như cái thùng nước vo, lấp ló đâu đó trong căn bếp chật đun nước pha trà cho khách nhưng vẫn không tránh khỏi sự so sánh của khách làng đến chia vui. Lần đầu tiên, mình thấy ghét khuôn mặt xấu của mình.
Tiệc tan, mình cùng gia đình dọn dẹp bở hơi tai, còn đôi trẻ lên phòng đóng cửa. Sáng hôm sau còn đi tháng trăng mật xuyên Việt. Mười một giờ đêm mình mới được nghỉ. Tự dưng thấy mệt hơn bao giờ hết. Nhìn chàng, thấy chán ngán đến nhường nào.
Đêm hôm ấy mình cứ miên man nghĩ, trằn trọc chiếm hết cả hai cái gối. Chàng dúm dó nằm nhường một góc cũng không khỏi khó chịu.
- Em còn chưa đi ngủ à?
- Em đói.
- Em ăn gì thì xuống lấy mà ăn đi. Đói là không tốt cho con đâu.
- Ăn gì mà ăn? Thừa nồi xúp em có múc riêng một bát cất đi trong bếp. Hồi tối mẹ đổ đi rồi. Giờ thức ăn thừa mẹ cũng cho hàng xóm hết. Em chẳng có gì mà ăn.
Nói đến đó tự dưng mình thấy tủi nhục thế. Không lẽ lại bỏ xác đói nơi này. Trong giọng mình nói với chàng, chàng không nhận ra biết bao hờn dỗi và ghen tị của một người đàn bà bình thường như bao người khác. Ừ nhỉ, mình đang ghen tị thì đúng hơn là cơn đói của bà bầu.
- Thôi em đi ngủ đi. Ngủ là quên đói ấy mà. Sáng mai anh chở em đi ăn phở nhé?
- Anh nói thế mà nghe được à? Anh thử vác bầu xem anh có ngã lăn quya vì đói không? Sao tôi sống nhục như thế này nhỉ. Nhà có cỗ mà bị chết đói.
- Thôi em ơi, nói nhỏ thôi, bố mẹ nghe thấy bây giờ.
- Thôi cái gì mà thôi. Sao tôi có thể sống như thế này chứ.
- Cuộc sống của em tốt thế này mà em còn đòi hỏi gì nữa nào?
- Đây mà là cuộc sống à?
Mình giận dữ nhìn chàng bằng ánh mắt thép. Mình thở hổn hển đầy tức giận. Một nửa xấu xa trong mình đang thắng thế. Một nửa hiền lành và cam chịu như thể bị trói vào ghế và dán băng keo vào miệng rồi. Nửa xấu xa đang vùng vẫy, đang cố gào thét, đang cố chống đối lại. Nhưng ... chỉ dám với mình chàng thôi. Trong cơn tức tối, mình lôi chàng ra ban công, chỉ xuống phòng tân lang tân nương:
- Anh ra đây, anh nhìn đi. Đây mới là cuộc sống nhé. Nhìn đi, nhìn cho kỹ vào. Đời tôi biết từ giờ đến lúc chết bao giờ mới được đi tháng trăng mật như thế? Bao giờ mới được ăn xong cắp đít lên phòng? Bao giờ mới được nằm trên bộ nệm gần chục triệu đồng? Bao giờ mới đủ tiền để sắm sửa mua đất ra ở riêng?
Chàng chẳng nói chẳng rằng đi vào phòng, lao mình lên chiếc niệm mà hai đứa đắn đo tích cóp mãi mới mua được. Bà bầu ai cũng hay cáu, cáu từ có lý đến vô lý. Nhưng đứng lại một mình trên ban công một mùa đông xơ xác như đêm ấy, mình cũng thấy thương chàng. Hình như sự im lặng ấy không phải để trêu ngươi cái ích kỷ và tính ghen tị của đàn bà, mà là nỗi buồn khi thấy sự hèn kém của thằng đàn ông. Mình càng nghĩ càng thấy mình có lỗi. Thôi, vào làm lành với chàng thôi.
Trở vào, thấy chàng đã ngồi chơi điện tử rồi. Chán, không làm lành nữa. Trong giấc mơ đêm nay, mình sẽ đi vòng quanh thế giới, làm hẳn một năm trăng mật cho bõ. À quên, đi ăn thật nhiều thứ nữa chứ. Chàng ơi, chàng vô tâm như thế thật sao?


20. BAO GIỜ ĐẺ?

Sau những ngày tháng được cưng chiều của hai bên gia đình, sau chín tháng cưu mang sinh linh bé nhỏ, sau những đoán già đoán non về con gái, cuối cùng mình cũng tới ngày mà bác sĩ siêu âm chiêm tinh phán đoán.
Buổi sáng tung tăng ra ngõ, hàng xóm hỏi: "Bao giờ đẻ hả cháu?". Phấn khởi: "Dạ, ba ngày nữa".
Ba ngày sau, lạch bạch đi ra chợ cố ăn bát bún ốc để sau đỡ thèm, hàng xóm lại hỏi: "Bao giờ đẻ hả cháu?". Lại phấn khởi trả lời: "Dạ, ba ngày nữa".
Một tuần sau, hàng xóm lại hỏi: "Đã đẻ chưa hả cháu?". Cười trừ trả lời: "Chắc là mai ạ".

Hai tuần sau, hàng xóm lại hỏi: "Ơ, vẫn thấy mày ở đây, không đi đẻ hả cháu?". Mặt ngắn tũn trả lời: "Dạ ... chắc là mai ạ". Trở về nhà và lao vào diễn đàn hỏi các chị ở trên đó xem thế là thế nào. Nỗi lo sợ bắt đầu.
Bà chị nào cũng bảo không sao đâu. Thế là một tuần nữa trôi qua, hàng xóm vừa cười vừa hỏi: "Bao giờ đẻ hả cháu?". Gãi đầu trả lời: "Dạ, cháu, cháu... không biết ạ".
Nỗi lo ngày càng nhiều lên.
Khi quá hạn đẻ, thường ai mách gì các bà mẹ tương lai cũng làm. Có người mách: "Bảo ông xã mua một món đồ chơi, rồi ngồi cạnh vợ gọi con ra chơi". Thế là chàng lật đật đi mua con ngựa cót ngay được. Rút ví không tiếc tiền mua cho con đồ chơi, mặc kệ cô bán hàng bóp ... cổ. Rồi có người mách: "Phải ăn món này món nọ". Tưởng gì, mình ủng hộ nhiệt tình. Ăn hết, cứ mách món gì ngon ngon là ăn.
Cho đến khi có người ở quê ra chơi mách: "Chồng phải trèo lên một cái cây thẳng đứng như cây đu đủ chẳng hạn, rồi cắm đầu tụt xuống đất, làm phép cho đứa trẻ nó ra, có thế mới đẻ được" thì hai vợ chồng tròn mắt nhìn nhau. Ở Hà Nội đất chật người đông thế này, có nhà ai có cây đu đủ đây. Lại còn chàng, lấy đâu ra can đảm mà chúc đầu xuống tụt cây? Đến vụ này thì đành chịu thua vậy.
Mùa đông đầy gió...
Gió hun hút chạy dọc dài theo dãy hành lang khô héo trong cái bệnh viện cũ. Bác sĩ bảo:
- Quá ngày nhưng khám thì thấy chưa gì đâu, bạn cứ về đi. Bao giờ đau nhiều mới phải vào đây. Yên tâm, con so thì còn khướt.
- Ơ, thế cháu quá gần một tháng rồi mà vẫn chưa được đẻ ạ?
- Bạn này hay nhể, trẻ con như bông hoa ấy, khi nào tới giờ nở thì nó sẽ nở chứ. Làm sao ép cho hoa nở được.
- Vâng, thôi cháu về đây ạ.
Tiếng vâng của mình rơi tụt xuống, chẳng còn phấn khởi và hào hứng như lúc hỏi bác sĩ xem bao giờ đẻ nữa. Lếch thếch trong bộ đồ bầu giống cái bu gà ra hành lang tìm chồng. Nhìn xuống, vỗ vỗ vào cái bụng căng tròn thì thầm:
- Con yêu, con không ra cho mẹ ngắm con tí nào? Giống bố thì may, chứ giống mẹ chắc bà nội con cho mẹ lên giàn hỏa thiêu mất. Con yêu, ra đi nào. Mẹ móc cho con cái áo len đấy. Đẹp lắm!
Nhìn thấy chàng ngồi nhấp nhổm ôm mũ bảo hiểm giữa hai người đàn ông nữa cũng đưa những cái bu gà đi khám mà vừa buồn cười vừa thương. Không biết sau này thằng nào đến cưa con gái mình thì chàng có mang ngày hôm nay ra kể công không?

...

- Sao lại về? Tao tưởng hôm nay mày đi đẻ luôn chứ?
- Dạ, bác sĩ bảo con cứ về ạ. Con cũng chả biết nữa, họ bảo về thì con về thôi.
- Vớ vẩn. Mày để lâu quá mà chưa đẻ là không được đâu. Mày quay lại bệnh viện bảo người ta nghĩ cách cho đẻ đi. Tao thấy thế là không được đâu (mẹ gằn giọng bực bội).
- Nhưng họ bảo chưa mà mẹ.
- Mày buồn cười nhỉ, chẳng có ai vác bầu quá cả tháng mà chưa đẻ như mày cả. Mày cãi lời tao là thế nào? (hình như mẹ bắt đầu cáu)
- Họ nghỉ trưa rồi mẹ ạ. Không qua đó được đâu. Viện 354 họ chỉ khám sản buổi sáng thôi.
Mẹ chẳng nói gì nữa, còn mình vội vàng bỏ trốn lên phòng. Dại dột, xin nghỉ đẻ ở công ty rồi, chứ nếu không lấy cớ đi làm mà biến, kẻo mẹ lại bắt đi đẻ.

...

Trưa, gió mùa đông vẫn không ngừng thổi, năm nay rét ơi là rét...
- Này, một giờ chiều thằng Hậu đèo nó ra viện cho tao nhé. Tao báo dì Vinh đèo tao rồi. Chúng mày không bảo thì để tao bảo. Phải cho con nhà người ta đẻ chứ. Cứ đi rồi lại về là thế nào. Cứ thế đi, chiều tao tới đó xem sao.
Cánh cửa phòng bật mở, mẹ xuất hiện nói một hơi rồi đi mất, để lại sau lưng những lời nói bực dọc. Hai vợ chồng mở tròn mắt nhìn nhau. Chàng đóng cửa phòng lại với cái mặt càu cạu:
- Bực cả mình, cứ bắt đẻ là thế nào.
Rồi chàng lại nhìn mình mỉm cười:
- Hiền quả này đi tong rồi nhé.

...

- Ơ, chị này, buổi sáng đến khám rồi giờ còn vào đây làm gì nữa?
- Chị ơi, mẹ chồng em bắt em vào ạ. Chứ nếu không giờ này em đã đắp chăn đi ngủ rồi ạ.
- Mẹ con nhà chị này buồn cười thật. Lại còn kéo vào đây rõ đông nữa chứ. Đã bảo là về đi, chưa đẻ được thì cứ hai ngày vào thăm khám một lần. Khổ quá, nói đi nói lại với nhà chị cũng mệt.
- Chị ơi, chị thương em, chị cho em đẻ, kẻo mẹ chồng em ...
- Ơ hay, tôi thấy chị là số một đấy.
- Vậy thì chị thương em, chị ra nói chuyện với mẹ chồng em đi. Em chỉ là cái bu gà đi theo thôi. Quyền sinh quyền sát nằm ở đại ca đang ngồi kia kìa, chị ơi!
- Ừ, để tôi nói chuyện.
Nói rồi bác sĩ thở dài lắc đầu bước ra hành lang. Chắc tối nay bữa cơm nhà chị ấy có người sặc nước canh khi nghe chị ấy kể về mình. Mình sắp nổi tiếng cũng nên.

...

Bác sĩ tới, mẹ đứng dậy chào, rồi mẹ tươi cười với bác sĩ, mẹ than thở...
- ...
- Bác ơi, cháu đã bảo sản phụ về rồi mà, chưa đến lúc đâu. Căn bản là chị ấy không nhớ ngày kinh cuối nên siêu âm chuẩn đoán cũng không đúng được. Giờ chỉ có về theo dõi thôi. Chúng cháu chịu, không dùng phương pháp gì lúc này được đâu ạ.
- ...
- Khổ quá, bác cứ về đi. Con nhà bác chẳng có làm sao đâu. Các xét nghiệm xong hết rồi. Chỉ việc đi đẻ thôi. Nhưng giờ chưa đẻ được. Cái dự định sinh kia nhỡ đâu sai, em bé chưa sẵn sàng để ra ngoài thì nó chưa đạp bác ơi.

...

Bác sĩ vừa quay lưng đi xa được một đoạn. Nụ cười với theo trên môi mẹ cũng tắt hẳn. Mẹ quay lại, mọi bực dọc bác sĩ đều đổ lên mình và chàng:
- Đi về, không đẻ ở viện này nữa. Mai thằng Hậu đưa nó lên Phụ sản Hà Nội. Người ta khắc cho đẻ thôi.

...

Nhưng rồi mẹ vẫn chịu thua. Phụ sản Hà Nội vẫn trả lời mẹ rằng: "Hai ngày đến khám một lần để theo dõi, bình thường thế này thì đẻ tự nhiên". Mình rộn ràng nở từng khúc ruột. Cuối cùng vẫn chưa trở thành trái cây ép chín. Lần đầu tiên sinh con, chẳng biết ra sao cả. Nhưng cứ như thế này cũng sợ mà vỡ tim mất thôi


21. NHẬP CUỘC

Một buổi sáng u ám ...
Lại xếp hàng khám thai.
Lại xếp hàng siêu âm.
Lại xếp hàng chờ kết quả...

Hai vợ chồng mệt mỏi vì cứ hai ngày lại đèo nhau đi khám một lần. Mình cười nhìn sang chàng đang chơi điện tử trong điện thoại trên ghế chờ:
- Kể ra mãi chẳng đẻ cũng tốn kém ra phết, anh nhỉ.
Chàng gật đầu, mắt không rời điện thoại.
- Các bà bầu ở đây bà nào cũng mệt mỏi, anh nhỉ.
Chàng gật đầu, mắt không rời điện thoại.
- Mấy bà đằng kia đau đẻ nhìn sợ không kìa anh.
Chàng gật đầu, mắt không rời điện thoại.
- Anh ơi, anh để em nói chuyện một mình à?
Chàng gật đầu, mắt không rời điện thoại. Mình điên tiết. Máu bà bầu ai cũng sôi sẵn trong lòng, lại sẵn sàng mệt mỏi. Mình ghé vào tai chàng, rít lên nhỏ giọt:
- Này, nói cho mà biết nhé. Còn chơi điện tử nữa thì bà ném đi luôn đấy. Đừng có trêu tức nhau. Đây đang nẫu ruột đây.
Chàng không gật đầu nữa, nhét điện thoại vào túi quần, ngồi chỉn chu lại trên chiếc ghế chờ lạnh lẽo, cười hì hì nhưng thể chưa nghe thấy lời dọa nạt nào, hoặc như thể lời dọa nạt đó chẳng bõ bèn vào đâu.

...

Phòng siêu âm đông người, ai cũng ngại ngùng kéo quần kéo áo trong tiếng gắt gỏng của bác sĩ. Ai cũng phải đóng tiền cho bệnh viện để nuôi bác sĩ, nhưng ai cũng bị bác sĩ nhìn bằng cặp mắt ban ơn. Mình ước thầm sau này con gái lớn lên cũng sẽ làm ... bác sĩ, ước hẳn cho con làm bác sĩ trưởng khoa ở bệnh viện lớn cơ. Mình được nhờ, mà cả họ cũng được nhờ. Chứ mỗi lần xếp hàng ở ngoài kia, không có người quen, chờ đến đỏ cả mắt. Rồi vội không chờ được, phải quen dần với việc nhét vào túi mấy cô cầm sổ tờ hai mươi nghìn rồi về chỗ. Chưa về tới chỗ sẽ được gọi. Ngày đầu tiên lên bệnh viện to, mình bị hớ, nhét tận năm mươi nghìn. Các chị cùng chờ ở đó ai cũng lắc đầu: "Chịu chơi thế này thì qua hết các cửa chờ, chắc sạt nghiệp, em ơi!".
- Không thấy âm vang tim thai. Nước ối đục. Cho nằm viện chờ đẻ nhé.
Lời sấm truyền của ông bác sĩ làm mình như bị giật lại khỏi các ý nghĩ lung tung đang tràn lan trong đầu. Chẳng hiểu sao lúc nào vào bệnh viện, trong đầu mình cũng toàn những ý nghĩ "phản động". Nhìn màn hình trắng đen lòe loẹt, chỉ có bác sĩ mới hiểu, mình có biết gì đâu. Bác sĩ bảo sao thì làm vậy thôi. Vâng lời bác sĩ, mình lạch bạch cầm tờ giấy phán truyền đi báo tin cho chồng:
- Anh ơi, bác sĩ bảo nhập viện rồi. Chúng mình phải làm gì bây giờ.
- Ơ ... ơ.
Chàng cuống quýt, cuống đến nỗi cứ loanh quanh như thể đáy quần có lửa. Hết xoay bên trái rồi đến bên phải, chẳng biết phải làm gì. Còn mình nửa mừng nửa lo. Nhưng cũng biết cầm đỡ chàng cái túi và mở đường dẫn lối cho người đàn ông tội nghiệp ấy:
- Bây giờ chúng mình đi rút tiền, rồi về nhà cho em lấy đồ nhé.
- Ừ ... ừ đi rút tiền thôi. À ... à... gì nhỉ? Ừm ... ừm ... (chàng vẫn loanh quanh với cái ghế chờ, gãi đầu gãi tai) À, mới lại từ từ đã, để anh gọi điện về bảo mẹ. Mẹ bảo có quen một bác sĩ trong này.
- Vâng!
Mình ngoan ngoãn như một chú cún nhỏ, mặt phấn chấn trong nỗi run sợ. "Mình sắp thấy em bé của riêng mình rồi. Ôi trời ơi, mình sắp bị đau quằn quại như mấy chị đằng kia đấy thôi".
- Anh ơi!
- Gì?
Chàng hỏi nhưng vẫn đang mải nghe chuông chờ cho cú gọi về nhà.
- Em ... em sợ lắm.
- Sợ gì, đẻ vài lần rồi sẽ quen mà.
- Vâng!
Nỗi run sợ nhiều hơn lúc trước, nhưng cũng không biết nói gì khác ngoài câu vâng ngoan ngoãn với chàng. Chàng an ủi, xoa đầu mình như một ông bố ra trò. Chàng tự tin với chuyện "sợ gì" của chàng, như thể chàng đã đi đẻ cả chục lần rồi ấy.
- Vâng ... vâng... Dạ ... dạ ... Vâng ... vâng ...
Cúp máy.
Mặt mình hồi hộp.
Mặt chàng nghiêm trọng.
- Mẹ bảo cứ ở đây. Mẹ hỏi dì Vinh xem số của bà bác sĩ quen để nhờ bà ấy rồi làm thủ tục như bình thường.
- Nhưng chúng mình phải đi rút tiền chứ anh? Em sợ nhập viện phải đặt cọc một khoản. Em chuẩn bị hai cái túi sẵn ở nhà rồi. Mình lấy là em đủ hành lý tư trang ngay.
Cái bu gà lại lạch bạch ra cổng bệnh viện, leo lên xe và rong ruổi với chàng. Hôm ấy chẳng tìm thấy cái bốt rút tiền nào. Có thấy cũng hỏng máy.
- Ơ, mày về làm gì? Mẹ mày ra đó với dì Vinh rồi đấy.
- Con về lấy đồ ạ.
- Nhanh lên kẻo mẹ mày chờ.
Chẳng biết trước khi đi mẹ đã lên văn bản thông báo cho cả làng Đông biết chưa mà hôm ấy giữa cơn mưa phùn mùa đông giá rét, giữa con đường làng nhỏ hẹp sập sùi có một cái thùng phi lạch bạch trong đôi giày bệt, hai tai hai túi hành lý, chạy ra xe chàng đang chờ ở đầu làng trong tiếng reo hò, hỏi han của hàng xóm hai bên đường. Y hệt như cầu thủ bóng đá chiến thắng trở về nước vậy. Cổ động viên mừng rỡ hai bên đường.
...

- Chúng mày lại còn đi đâu để cho bác sĩ người ta chờ?
Câu hét quen thuộc và cái dáng chống tay hai bên mạng sườn giống cái ấm Samova của mẹ làm mình nhận ra mẹ từ xa. Chàng lôi xềnh xệch mình vào sảnh chính của viện. Chẳng kịp giới thiệu gì, chỉ biết có một bà bác sĩ béo tròn, cao đến mang tai mình lôi tuốt mình vào phòng làm thủ tục.
- Cháu chị Thuận à?
- Ừ, mày làm luôn cho nó cái bệnh án để nằm viện.
- Cháu vào buồng trong lấy đồng phục thay đi. Vừa thay cô vừa hỏi luôn nhé. Tên? Tên chồng? Nhà ở đâu? Đẻ con thứ mấy? ...
- ...
- Nhà cháu có tiền sử bệnh gì không? Xét nghiệm đầy đủ hết chưa? Có sổ y bạ sẵn đây chưa?
- ...
- Ơ, cái con này, sao mày vẫn chưa mặc xong à? Nhanh lên cho người khác còn làm việc chứ.
Bà bác sĩ cáu làm mình càng cuống quýt. Khổ, con bé còn bận chọn cái áo với cái váy nào mới mới sạch sạch một tí để mặc mà chẳng thấy. Thế là đành phải chui bừa vào bộ nào đó cho kịp.
Trở ra, bác Thuận thì thầm:
- Cháu gửi lại cô ấy hai mươi nghìn để cảm ơn đi.
- Vâng.
Tưởng gì chứ hai mươi nghìn để khỏi phải xếp hàng thì đúng giá quá rồi. Hóa ra các bác sĩ với nhau cũng ở mặt bằng chung như thế. Bệnh nhân cũng tình nguyện một cách dễ chịu. Bước ra khỏi phòng làm thủ tục, mẹ dúi cho mình hai bọc đồ của mình, rồi bác sĩ Thuận lôi mình lên phòng chờ đẻ. Vội vàng bước, vội vàng hớt hải, vội vàng đuổi theo bác. Nhìn lại, cả nhà dừng ở ngưỡng cửa thang máy, ánh mắt chia ly. Mình giống như lần đầu tiên ở lại lớp mẫu giáo, vừa sợ vừa mất hết tinh thần.
- Nào, leo lên bàn để khám nhận nào!
- Dạ?
- Ơ, cô này, còn đứng đấy à? Không bỏ quần ra à? Ở đây chẳng có chuyện ngượng đâu. Nhanh lên, không ai chờ được.
Vừa buông bọc đơn bọc kép xuống sân nhà, mình vừa sợ vừa làm mọi thứ theo lời bác sĩ. Cái phòng rộng lạnh lẽo toàn màu trắng khiến mình ớn lạnh. Eo ơi, thế mà trong giới xì tin có đứa bảo yêu màu trắng. Đứa đó chắc phải cho đi đẻ mới biết mùi. Gạch lát đá trắng. Đá ốp tường trắng. Drap trắng. Mọi dụng cụ y tế màu trắng. Áo bác sĩ cũng màu trắng. Chỉ có sản phụ là mặc đồng phục không rõ màu gì.
Tiếng hét của một chị đang rặn em bé làm mình thót cả tim ra khỏi những ý nghĩ mông lung về màu trắng. Có sẵn hai chị đang nằm dang chân rặn đẻ. Chỉ có mình là leo lên để khám nhận nên các bác sĩ giục nhanh nhanh. Hai bên tường có đến năm sáu chị đang dựa lưng đau đớn chờ đến lượt mình lên bàn. Mặt mày méo xẹo, đầu tóc bù xù, chân tay run rẩy.
Ôi trời đất ơi, thế này thì có ai phong danh hiệu anh hùng cho những bà mẹ không hả trời. Dạng nhát gan như mình thì làm thế nào đây. Cái bụng to của mẹ ơi, làm thế nào để con ra mà không đáng sợ như thế kia hả trời.
- Còn lâu mới đẻ. Xuống đi, về phòng chờ đẻ.
- Dạ. - mình vụng về leo xuống cái bàn đẻ cao ngất ngưởng - thế phòng chờ đẻ là phòng nào ạ?
- Ở ngoài kia kìa.
Không có bác Thuận ở đây, họ quát mình chẳng khác ai cả. Nhanh thế, được gửi gắm rồi mà bác ấy cứ như cơn gió ấy. Bác ấy về đi tắm thuê cho con người ta. Mình ngơ ngác đơn lẻ. Còn cả nhà trở về và yên tâm mình đã có bà bác sĩ ở bên.
- Bác sĩ ơi, cho em hỏi tí.
- Gì nữa đây. Vẫn ôm bọc bọc gói gói vào đây làm gì?
- Dạ, thế em nằm ở phòng nào ạ?
- Có bốn phòng đấy, chị vào phòng nào thì vào.
- Dạ, nhưng em thấy phòng nào cũng đông quá ạ.
- Ơ hay, chị này buồn cười nhỉ. Ở đây chúng tôi không có phòng riêng cho chị đâu nhé. Các phòng nó đông thế đấy. Chị tìm được phòng nào thì ghé tí mông vào ngồi ké thì vào. Đi đi.
Lại một lần nữa mình ôm hành lý lạch bạch đi chậm chậm tìm kiếm giữa bốn cái phòng chờ đẻ. Mỗi phòng có bốn giường. Nhưng mỗi giường có đến ba bà bầu là ít. Kẻ ghé mông, người ngồi. Ai cũng mệt mỏi.
Bỗng mình nghe thấy cuối hành lang có tiếng ai gọi. Ở đó cánh cửa đã bị khóa, chỉ còn tí khe cửa lập lờ. Khu vực này chỉ có bà đẻ và bác sĩ nên tiếng động lạ làm mình tò mò đi tới.
- Chị, chị gì ơi, cho em hỏi tí?
- Dạ, gì ạ?
Tiếng người bên kia cánh cửa nghe quen quen. Nhưng cái tầm "bom đạn" này hễ có ai nói ngọt hơn bác sĩ là thấy quen rồi. Khe cửa nhỏ quá, không nhìn thấy nhau được nên đành đứng đó lắng nghe.
- Chị ơi, chị làm ơn tìm cho em xem ở đó có ai là Hiền ở Lạc Long Quân không ạ. Chị ơi, chị giúp em gọi cô ấy ra đây với. Chị ơi, chị giúp em.
- Anh, anh ơi, em đây mà.
- Ai đấy?
- Em, Hiền đây.
- Em à? Em thế nào rồi? Bác sĩ bảo sao? Bao giờ đẻ? Bao giờ anh được vào?
Mình mừng rỡ trong tiếng vỡ òa lo lắng của chàng. Hai đứa nói với nhau qua khe cửa kín bưng. Sao lần này nghe được tiếng chàng, mình lại mừng thế không biết. Cảm giác đỡ bơ vơ hơn biết bao nhiêu. Còn chàng như lạc giữa biển tìm thấy ngọn hải đăng. Chàng cũng mừng không kém.
- Anh ơi, em thấy những người chờ đẻ ở đây người nhà trèo qua ban công gặp nhau ở phía cửa sổ bên tay trái ấy. Anh qua đó đi.
- Ừ, ừ, để anh tìm.
- Khoan đã anh ơi!
- Sao?
- Ở đấy đông lắm. Anh đừng thấy không chen được thì bỏ em lại đây một mình nhé. Em sợ lắm!
Mình hét lên để nhắn nhủ chàng thêm câu nữa. Hình như giọng mình đã thảm lắm rồi. Chàng đã ở lại, thế mà mình tưởng bị bỏ rơi một mình. Phụ nữ lúc đi đẻ không hiểu sao có đông người đến mấy vẫn thấy cô đơn. Có ai cho một lời hỏi thăm thôi cũng thấy như vớ phải cọc. Ôi, mình biết ơn chàng biết bao bao nhiêu.
Hành lang ngoài ban công hẹp chỉ chừng 40 phân nhưng mỗi ô cửa của phòng chờ đẻ cũng phải chất chứa chục người nhà cố loi ngoi cái mặt vào nhìn con mình, dặn dò cháu mình, gửi đồ vào cho vợ mình là ít. Ai cũng bon chen chỗ. Còn ở trong, các bà mẹ tương lai mệt mỏi lĩnh đồ qua ô cửa. Chuẩn bị đón em bé, nhưng chẳng có ai là phấn khởi cười tung tóe, chúc tụng nhau cả. Ai cũng căng thẳng.
Sau nửa giờ vợ chồng tìm nhau, một chạy dọc hành lang tìm chỗ có thể chen được qua cánh cửa sổ, một cũng hớt hải chạy theo qua từng phòng ngó cửa, xem anh yêu của mình đâu. Chỉ có bốn cái cửa sổ của bốn phòng, nhưng lượn qua lượn lại đến mòn cả mặt. Cuối cùng cũng nhìn thấy nhau. Chàng méo xẹo rúc được mặt vào cạnh sườn của một bà béo chiếm gần hết ô cửa để hỏi han mình còn thiếu gì. An ủi đôi ba câu rồi hẹn trưa mang cơm lên. Tạm biệt nhau. Chàng đi. Mình ở lại với mọi thứ chơi vơi khôn cùng. Cắp túi đồ, thong thả tìm chỗ có thể ghé chân ngồi chờ. Ui cha, hóa ra đi đẻ là thế!


22. LIÊN HIỆP HỘI PHỤ NỮ ... ĐI ĐẺ

Số bà bầu kín đặc mấy phòng chờ đẻ đến tối cũng vắng hẳn. Giờ mỗi giường chỉ còn hai người, tráo đầu đuôi cũng có thể nằm nghỉ tí rồi. Có lẽ ngày xưa mọi người bảo mình cái miệng to hơn cái mặt chăng, mà tính đến 7g tối mình đã quen sạch cả bốn phòng chờ. Hình như nỗi cô đơn và sợ hãi khiến các bà bầu dễ thân thiết nhau hơn. Khoác tay nhau đi lại khệ nệ trong hành lang vẫn còn vẳng tiếng khóc của trẻ và tiếng hét của một ai đó đang cố rặn. Những lời thì thầm rủ nhau trốn phòng chờ đẻ ra cổng tranh thủ gội đầu. Đâu đó có bà bầu không ăn được món nọ thì đổi món kia cho bà bầu khác rồi cùng cười. Thi thoảng các y tá cũng nhắc nhở không được ăn đồ khó tiêu như trứng, cơm rang ... để nhỡ đâu phải mổ đẻ lúc gây mê thức ăn dễ sộc lên thực quản, dễ sặc mà chết. Ai cũng vâng dạ răm rắp nghe theo.

Ở đây không có tiếng nói của thời trang, ai cũng rũ rượi trong bộ đồng phục nát bét nhàu nhĩ của viện. Hoa lá cành trên vải không còn nhìn rõ nữa. Áo buộc bằng dây nhưng có cái dây cũng không còn. Váy là hình chữ nhật cuốn tròn và có dây rút, bà nào vớ nhầm thì dây rút cũng thiếu, đành báo với người nhà cho mượn cái kim băng. Mọi giày dép của bầu bị bỏ lại ngoài cửa, có mấy đôi dép lê tự bao giờ trở thành của chung. Ai leo lên giường thì mất dép. Đầu tóc ai cũng bù xù. Mà lạ thật, biết bao nhiêu con người đấy, chẳng thấy ai chải đầu làm đẹp.
Đêm thức nhất không thể ngủ được, hình như ai cũng vậy thì phải. Đèn thắp sáng trưng. Ngoài ô cửa sổ, người nhà của các nạn nhân đi đẻ vẫn ồn ã chuyện trò hoặc chới với căn dặn. Trong này, hành lang tiếng lết dép của các bà bầu đi lại, tiếng trẻ khóc ré lên mỗi lần xuất xưởng. Tiếng bà bầu ỉ ê rên rỉ hay khóc thét nghe miết cũng thành quen. Thi thoảng tiếng dụng cụ y tế loảng xoảng trên chiếc xe kéo bằng inox đánh rầm một cái khi cô y tá kéo xe qua một khe hở gạch. Cứ hai tiếng một lần, hai cô xinh xinh thực tập viên đi nghe tim thai các bà mẹ. Vậy là 3g sáng cũng như 3g chiều mà thôi. Ở đây, không có ngày và đêm.
Mấy đứa cùng nằm phòng chờ số 12 bắt đầu thân nhau nhưng cũng căng thẳng vô cùng. Vì phòng này nằm ngay cạnh phòng đẻ nên cứ giật mình thon thót sợ hãi. Ở đó có cái Nguyệt xin nhất, có lẽ vì thế người nhà của nó cũng chiếm số đông nhất ngoài cửa sổ. Cái Phương béo tròn dịu dàng thành phần gia quyến giống mình, chỉ có hai vợ chồng, một trong một ngoài thôi. Một cô bé nữa ở tỉnh xa về đây do thai bảy tháng vỡ ối mà chưa đẻ được, đã nằm trước hai ngày rồi. Và một bạn nữa có chồng lúc nào cũng lẩm bẩm:
- Nó đi đẻ còn ngủ được, mình chỉ đi theo thôi mà lại mất ngủ mới dở hơi chứ.
Anh chồng vui tính ấy luôn đứng chờ ở ô cửa cho vợ ăn hết khẩu phần ăn mang vào. Mua cháo chân giò cho vợ ngoài cổng, vào đến phòng thì còn cháo hết chân giò.
- Thôi anh về đi, cuộc chiến còn dài mà. Có gì em gọi điện cho. Bác sĩ bảo em còn lâu.
- Em còn cần gì nữa không? Có cần anh ở lại không?
- Không, em đủ rồi. Anh đi đi kẻo khuya.
- Ừ, anh về nhé.
Mình và chàng quyến luyến chia tay hệt như dạo mới yêu. Vậy mà có lúc mình cảm thấy những giây phút xao động ấy sau ngày cưới đã chết chỏng rồi. Mưa đông ướt đầy trên vai áo rét của chàng. Chàng vội vã đến mức tả tơi hai tay hai cặp lồng, đầu đội mũ bảo hiểm, túi áo nhét sữa, túi ni lông, và giấy bút cái phồng to cái phồng bé. Chàng bảo: đội mũ nặng thật nhưng cho nhanh, nhỡ đâu phải nhào đi hay đỡ phải mở cốp cất mũ. Kể ra đàn ông đi cổ vũ cho quy trình vượt cạn cũng khổ lắm, nhất lại vào đêm đông.
- Ơ, thế ông này về à? Không ở lại với chúng tôi cho vui. Yên tâm, có chỗ ngủ hết rồi. Khách sạn Hilton hẳn hoi nhé. Ở lại cho vui, ông ơi.
Anh cháo chân giò vỗ vai chàng và chỉ về phía dãy nhà mới xây còn bỏ hoang đối diện dãy nhà chờ đẻ. Ở đó mấy ông chồng phụ tá liên hiệp hội phụ nữ phòng 12 đã rải sẵn những chiếc áo mưa ra nằm rồi. Hóa ra ở ngoài hành lang mưa gió ấy, các ông chồng cũng có hội có thuyền. Thân ơi là thân.

Ngày thứ hai

Nếu có ai phỏng vấn xem cái gì ấn tượng nhất ở bệnh viện phụ sản thì chắc mình sẽ trả lời: nhà vệ sinh.
Trời ơi, trời có xuống đây đi đẻ cũng không thể tưởng tượng được. Gần một trăm con người nơi đây mệt mỏi chờ đợi một cái nhà vệ sinh duy nhất. Bẩn dễ thương chứ nếu miêu tả là dễ sợ thì quá xoàng xĩnh.
Nỗi khiếp sợ thứ hai của các bầu con so là những lần giao ca khám nhận. Hai ngón tay của bác sĩ thì quen rồi nhưng cái lối ra cho em bé thì chưa quen. Vậy là mỗi lần khám xét, khua khoắng, bà bầu nào cũng nhắm tịt cả mắt, khó chịu đến rùng mình. Đứa nào cũng đùn đẩy nhau lên bàn đầu tiên. Vì không phải chỉ có bác sĩ khua khoắng mà còn có cả bác sĩ thực tập khua khoắng. Người ta gọi họ là ... sinh viên thực tập.
- Yên tâm, đêm nay sẽ đẻ!
Lời bác sĩ như thể lời của trời đất. May quá rồi, chứ cứ ở đây mãi chết vì stress chứ không phải chết vì đau đẻ mất. Mình mừng rỡ báo tin cho chàng và dặn chàng đêm nay ngủ lại. Cái Phương bảo mình:
- Mỗi lần y tá gọi người nhà ra xem mặt một em bé xuất xưởng và một cái xe đẩy bà sản phụ sang phòng điều dưỡng là một lần sốt ruột nhỉ.
- Ừ, yên tâm rồi sẽ đến lượt chúng mình, bà nhỉ!
Hai đứa nắm tay nhau đi nốt quãng hành lang đi bộ còn lại cười rinh rích. Đồng cảm.


23. MÌNH CÓ MỘT EM BÉ

6g tối

Hình như cái gì đó bắt đầu rậm rựt trong bụng. Nó tăng dần, tăng dần từ đằng lưng đau lại. Mẹ ơi, hình như con bắt đầu chiến đấu này.

8g tối

Vừa khéo, cả phòng đứa nào cũng bắt đầu đau. Góc này cuộn tròn trong chăn nhăn nhó. Góc kia bám trụ cột căng màn run rẩy. Ngoài cánh cửa, mình và cái Phương cố đi nốt những bài đi bộ cho con chóng tụt. Đau theo cơn nên lúc nào rộn ràng là lại vội đứng áp vào tường. Hết, lại đi bộ. Đau gì mà cứ như giả vờ ấy.
Mình ăn được nửa suất cơm chàng mang vào thì không thể tiếp tục. Đúng là có thế này mới thương mẹ đẻ xưa kia. Bà chị nào nói đến sinh con, ai cũng miêu tả khiếp lắm, như vụ big bang động trời. Giờ mình mới thấm nhuần. Những sinh linh bé nhỏ đang thúc giục thời gian nên ra sức quẫy đạp. Và có lẽ vì thế mà cái đau này khác hẳn bất cứ sự đau đớn nào khác. Mẹ chồng mình mô tả: đau như giời ù.

10g tối

Bác sĩ khám nhận bảo là đã mở hai phân. Mừng te tua. Chắc đêm nay là đẻ thật. Họ bảo mình khuân bình nước vào phòng trong nằm máy nghe tim thai. Nằm mãi, nằm mãi chỉ tổ ê lưng, chẳng thêm được phân nào. Chàng lúc ấy mới từ nhà ra, sẵn sàng đêm nay ngủ lại Hilton, nhìn quanh phòng không thấy vợ đâu cả. Chàng nhắn tin: "Em trốn viện đi đâu à?". Nhưng chắc các bà bầu khác ở lại phòng cũng nói cho chàng biết. Tệ thật, không tin tưởng vợ gì cả.

12g đêm

Cơn đau đã bắt đầu quá sức tưởng tượng. Nắm chặt hai thành giường, tay mình run lên vì cố ngậm miệng không gào ra thành tiếng. Nhìn thấy chàng cứ trợn tròn to mắt ở cửa sổ đứng nhìn, tự dưng mình phát cáu. Phòng chờ trở nên sôi động hẳn, đứa nào cũng ôm cột, ôm cửa, ôm giường. Chỉ chờ hết cơn đau, mình vội vàng thu xếp đồ đạc chuyển ra cửa sổ cho chàng. Phòng khi đi đẻ không quay lại phòng nữa. Chưa kịp chuyển, cơn đau lại lới. Mình ngồi bệt không dậy nổi, chàng cằn nhằn, mình gằn mắt nhìn chàng căm hận rít lên cáu từng câu từng chữ:
- Thằng kia, có im đi ngay không?
Cả đám mấy ông chồng đang bu đầy cửa sổ cười rúc rích, chỉ có chàng im phăng phắc.

1g sáng hôm sau

Cố đi bộ cho chóng hết cơn ác mộng này. Đi rồi lại dựa tường. Dựa tường rồi lại đi. Bặm môi lại để đi. Cố an ủi mình bằng ý nghĩ: đi nhiều cho chóng đẻ nào, mấy đứa kia cứ lăn lộn trên giường, chúng nó sẽ còn lâu.
Khám nhận.
Bác sĩ bảo chỉ mở một phân. Ô hay, vừa nãy hai phân cơ mà? Mình bò lên giường làu bàu:
- Chỉ vì đi bộ mà mất toi một phân. Biết thế nằm lăn lộn còn sướng hơn.
Bác sĩ tiêm cho một mũi kích thích vào đùi. Đau nhớ đời, hét lên ôi trời ơi rồi mình phải tự bám tường mà đi khập khiễng về phòng. Y tá họ mắng: To mồm! sợ họ thật.
Chồng cái Phương ra hiệu nhắc vợ đi bộ tiếp. Từ phong khám nhận về, nó cũng hét lên giận dữ:
- Bộ, bộ cái gì, lại giảm một phân đây này. Hồi nãy mở ba phân, giờ lại nghe bảo còn hai phân. Bực cả mình.

3g sáng

Đau quá, mình ôm chặt lấy cái Phương khóc. Nó an ủi, vỗ về và dìu mình sang phòng đẻ. Mấy cô y tá gỡ mình ra khỏi cô bạn, không gỡ nổi. Khổ thân nó, vừa đau lại vừa dỗ dành mình. Mình vẫn chưa mở thêm được phân nào, nên lại bị gí vào nằm cái máy nghe tim thai. Đến giờ thì không thể chịu được nữa, mình bắt đầu gào to. Bà bác sĩ lớn tuổi bảo:
- Cô đừng có gào to thế, cố chịu đựng đi. Mọi thứ đều phát triển tốt mà. Cứ bình tĩnh.
- Mình vẫn cứ gào khóc.
- Ô hay, cái cô này hay nhể. Cô có biết cái giường cô nằm ngày xưa tôi sinh con cũng nằm không? Tôi cũng đau lắm chứ, nhưng tôi phải bặm môi chịu đựng, không kêu một tiếng nào để làm gương cho bệnh nhân.
- Hu ... hu ... vì cô là bác sĩ. Cháu thì chịu thôi, cháu không im được, cháu chết mất.
Thế rồi mình gào. Cơ địa mỗi người mỗi khác, cũng là đau đẻ, tất nhiên sẽ có người đau nhiều hay đau ít hơn. Mình vốn dĩ bình thường bị ốm đau cái gì cũng khổ sở lắm rồi, giờ còn bị mắng nữa, làm sao mà nhịn được chứ. Trong đầu mình lo lắng, tự đặt ra câu hỏi:
- Chết dở rồi, làm thế nào bây giờ, làm thế nào cho em bé ra khỏi bụng mình bây giờ. Trời ơi là trời, lần sau mà cho đẻ nữa thì có cho tiền cũng chịu. Sao mình lại khổ thế này. Cùng hưởng sung sướng như nhau, sao lại chỉ có mình chịu đau đớn thế này? Chẳng có ai người thân bên cạnh thế này, trời ơi là trời!
Mình vẫn gào thét, mấy chị đang nằm theo dõi tim thai ở giường bên cạnh cứ nhìn. Chắc mình cũng làm các chị ấy hoang mang. Các bác sĩ bỏ ra ngoài hết. Chỉ còn các bác sĩ thực tập. Họ đứng nhìn mình, người khoanh tay, người chống nạnh. Chắc họ đang xem khỉ không mặc quần, dang hai chân lên giá đỡ, bụng bị trói vào cái máy nghe tim thai, gào thét quằn quại.
- Này chị, chị mà kêu nữa là chúng tôi mặc kệc chị đấy.
- Bác sĩ ơi, em đau lắm, em có kêu một tí thì bác sĩ cũng để em kêu chứ. Bác sĩ thương em, bác sĩ là đàn ông làm sao hiểu được. Em đẻ đứa đầu mà, đã bao giờ em đau thế này đâu.
Mình kể lể như để vớt lấy tình thương còn sót lại trong những sinh viên thực tập. Nhưng họ nhìn nhau và bỏ ra phòng ngoài. Hình như họ đang cười đùa, trò chuyện và bổ cái gì ra để ăn thì phải. Nửa đêm mà, trực thế này họ cũng vất vả lắm. Mình đau đẻ mà còn buồn ngủ nữa là họ. Chẳng biết chàng ở bên ngoài như thế nào.
- Ối giời ơi, cứu tôi với.
- Có chuyện gì thế.
- Em đau lắm bác sĩ ơi. Bác sĩ cho em mổ đẻ đi, em chết mất.
Các bác sĩ thực tập chạy vào phòng mà trong tay vẫn còn cầm miếng xoài xanh. Tiếng bíp bíp từ máy đo tim thai kêu dồn dập. Mình thấy hoa hết cả mắt, toàn thân run lên cầm cập. Đau đã đành, giờ mình còn không hít thở được nữa. Mình có cảm giác như mũi bị cái gì đó chặn lại, ngực bị đè đá, không thể thở được.
Bác sĩ trực chính cuối cùng cũng chạy vào làm mấy miếng xoài nhét vội vào túi áo blouse. Lạ thật, sao mình vẫn để ý đến mấy chi tiết ấy nhỉ, món khoái khẩu của mình có khác. Chàng mà biết chắc giận mình lắm. chết đến nơi mà còn nghĩ đến ăn chứ không nghĩ đến chàng. Ôi, trời ơi!
- Thở đi!
- Thở mạnh lên nào! Thở đi cho con nó thở với chứ!
Bác sĩ vừa hét lên vừa ấn bụng mình xuống, tay thọc vội vào cửa ra của em bé để kiển tra. Hình như mình đang không thở được làm cho em bé bị thiếu oxy. Vì vậy mà máy báo tim thai rối rít báo động. Mình càng thở, càng cố thở lại càng run lên bần bật. Không nhấc nổi xương lồng ngực lên, mũi như bị đá đè.
- Bác sĩ ơi, cho em đẻ mổ đi, em không chịu nổi nữa đâu.
- Thở đi nào, cô không thở là em bé thiếu oxy lên não đấy. Cố lên, gần sáng là đẻ thôi.
Ôi trời ơi, bây giờ là 3h30 sáng rồi, gần sáng là bao giờ đây. Mình nghe thấy bác sĩ quay ra thì thầm với đám thực tập: "Tiêm cho ba mũi kích thích từ chiều tối đến giờ rồi, chọc vỡ ối cách đây hai tiếng rồi, sao giờ vẫn chỉ mở có hai phân nhỉ?". Vậy là mình mất hết tinh thần. Mình nắm chặt hai tay vào mép giường sắt mà toàn thân vẫn run lên bần bật. Chẳng biết đau đẻ được miêu tả bằng lời văn như thế nào, nhưng phải công nhận bà nào cũng khiếp sợ là đúng thôi.
Cuối cùng các bác sĩ cũng đồng ý cho mình mổ đẻ. Trong cơn đau tận cùng trái đất, chàng cũng được cho vào để thay quần áo cho vợ, nhìn vội nhau rồi mình bị ẩn đi. Chàng đứng ôm đám quần áo và bình nước, xa dần, xa dần.

...

Dàn đèn của phòng phẫu thuật bật cái bừng. Tất cả mọi người giống nhau hết thảy, kín mít. Chỉ có khác nhau cái mắt lộ ra thôi. Mình được dìu lên bàn mổ. Cái bàn nhỏ tí, nằm lệch ra là rơi khỏi giường. Có hai phần dôi ra để trói tay vào đó.
- Nào, nằm nghiêng nào, cong người lại, không được nhúc nhích nhé. Để gây tê cột sống nào, động đậy lệch ra là chết dở đấy.
- Bác sĩ ơi, cháu đau lắm, cháu không yên được đâu, bác sĩ giữa cháu hộ cháu với.
- Ừ, được.
Ông bác sĩ cười rồi giữ chặt mình. Một khi đã đau đẻ rồi thì tiêm thêm cái gì đó vào cột sống nữa cũng chẳng thấy đau gì nữa, giờ chỉ như muỗi đốt biển số xe mà thôi.
Toàn thân mình bắt đầu ấm dần. Từ thắt lưng trở xuống chỉ có cảm giác tê ấm. Bức màn căng lên chắc là cho bệnh nhân khỏi hết hồn. Nhưng mọi thứ lại được soi rõ qua cái chùm đèn trên nóc giường mổ. Mình sợ bị ám ảnh. Mình mệt nên chẳng cố để nhìn. Mình nhắm mắt mơ màng, chỉ còn tiếp cười nói của các bác sĩ.

Mười lăm phút sau...

Mình cảm nhận em bé được lấy ra trong sự hân hoan của kíp mổ. Chẳng biết có phải không vì ai cũng bịt mặt và cũng vì mình hân hoan. Cái bụng mình vẫn đang tiếp tục được khâu nhưng em bé đã được chùi cọ và quần tã xong rồi. Cô y tá bế ra cho mình xem mặt. Trời ơi, con tôi đây ư? Bao cố gắng nhìn căng cả mắt để thấy mặt con trong ảnh siêu âm giờ con đã ở trong chăn bông kia ư?
Một cô bé mắt to đen láy, mũi chấm trắng, đầu hói nh ông nội nhìn chầm chậm xung quanh, cái tay nhỏ tí xíu ròi ra khỏi chăn quờ quào.
Niềm hạnh phúc ứa trào ra nước mắt. Mình đã là mẹ. Và mình có một em bé.
- Nào, giờ ngủ đi. Mai tỉnh dậy thì ở phòng hậu phẫu rồi đấy.
Ông bác sĩ vỗ vỗ trìu mến vào má mình nhắc nhở. Mỉm cười, cố nhắn nhủ:
- Vâng, cháu cũng buồn ngủ lắm rồi. Nhưng bác sĩ ơi ...
- Cái gì thế?
- Đừng quên cái kéo nào trong bụng cháu đấy nhé!
- Ơ, cái con này, sao lại nói thế?
- Cháu nói đùa thôi mà.
- Nói đùa cũng không được nói thế. Nghe rõ chưa.
- Vâng, thưa sếp.
Mình được chuyển sang xe đẩy, trần nhà bắt đầu chuyển động như băng chuyền, tiếng bánh xe rầm rập đều đều như lúc ở phòng chờ đẻ mình vẫn nghe. Nhìn ngược trần nhà một tí ti rồi mình cũng ngủ mất.
Một trang mới bắt đầu.


Tập 24. VÌ SAO ANH LẤY EM

Khi mới được chàng yêu, mình đã hỏi:
- Vì sao anh yêu em?
- Anh cũng chẳng biết.
- Chẳng biết thì lao tâm khổ tứ làm gì? Sống không có mục đích à?
- Anh cũng không biết.

Lúc tán tỉnh nhau ai chẳng đẹp. Mọi ấn tượng trong lòng đều có gắn đá kim cương hết cả. Đến luôn câu hỏi thách thức chàng cũng chỉ gãi đầu gãi tai. Chàng nhẫn nhịn, hiền lành và chỉ biết cười xí xóa.
Thế rồi lấy nhau, cho dù vì mục đích gì đi nữa, cho dù vì tác động bên ngoài như thế nào chăng nữa, cho dù yêu hay như thế nào đi chăng nữa, mình vẫn hỏi:
- Vì sao anh lấy em?
Lần thứ nhất hỏi, lúc ấy là khi chàng bảo:
- Em à, mẹ đi xem ngày rồi đấy. Mẹ bảo tháng 11 này chúng mình sẽ cưới. Em thấy hay không?
- Lạ kỳ chưa, bên họ nhà anh lại có người mới mất à?
- Đâu, có ai mất đâu.
- Thế sao mẹ lại cho cưới?
- Em nhớ dai thế, anh cũng chịu. Thầy bây giờ lại nói khác. Thôi mà, anh không lấy em là anh cũng chẳng lấy ai đâu. Em đừng như thế, anh chết đấy.
- Vậy thì ... anh chết đi.
Chàng ngồi thụp xuống, cái mặt nhăn nhúm như bị cói gặp trời mưa. Mình ức, sau một năm rồi vẫn ức, nhưng nhìn chàng cũng thấy động lòng. Mình ngồi xuống cỏ cạnh chàng và hỏi: "Vì sao anh lấy em?".
Chàng lặng lẽ nhìn xuống đất, nhổ cỏ. Đám cỏ vô tội cứ bị phạt dần theo tay chàng. Kiểu này sáng mai Công ty Công viên cây xanh phải trồng cây khác đến phát ốm đây. Chàng lí nhí trong miệng: "Vì anh yêu em".

...

Lần thứ hai mình hỏi khi hai đứa cãi nhau vì tiền: Lại là tiền. Đồng tiền bát gạo thường không đi sóng đôi với tình yêu, trách nhiệm vợ chồng hay cái gì lãng mạn đại loại khác. Nhưng không có nó, chắc chắn không có những thứ kia bền lâu. Lương nhân viên ít ỏi của mình không đủ gánh lấy cái thúng đựng sự sống của hai đứa. Những kế hoạch, dự định và lo toan của chàng đều được xếp vào vòng bí mật. Chẳng đưa cho vợ đồng nào nhưng cũng chẳng nói rõ cho nhau hiểu là vì sao. Hỡi thế giới đàn ông, ai chẳng biết lúc nào các anh cũng cho rằng mình là người làm việc trọng đại, tốt hơn hết phụ nữ không nên dính vào. Nhưng đôi khi cùng đắp chung một cái chăn thì cũng nên tâm sự với nhau một tí. Âu cũng là tỏ sự tin tưởng và cần nhau.
- Anh, hôm nay có bao nhiêu tiền em dồn hết để nộp tiền ăn cho mẹ rồi. Mai đi làm em còn đúng 50. 000 đồng trong ví.
- Em đúng thật là...
"chẹp!" chàng nhăn mặt tỏ ý khó chịu, bất đồng, không cảm thông hay giải quyết vấn đề. Chàng nhăn nhó qua từng câu nói:
- Em đưa cho mẹ làm gì, đã hết tháng đâu mà đưa. Đã hết tiền lại còn đưa. Để từ từ có lương đã chứ.
- Nhưng công ty em hôm nay có thông báo nợ lương hai mươi ngày nữa. Mà tháng nào em cũng đưa cho mẹ đầu tháng. Hôm nay đã là mồng mười rồi.
- Mồng mười thì đã sao. Ai bảo em đưa mà em đưa? Đưa rồi mà hôm nay vẫn ăn cơm rau đấy thôi. Kiểu này mẹ lại thua hết tiền chứ gì?
- Anh buồn cười thật đấy - mình cũng bắt đầu cáu, giận dỗi và gắt - Anh đi tối ngày. Anh có biết em ở nhà một mình ra sao mà nói em thế. Anh có biết hôm nay anh chưa đi làm về, mẹ lên phòng mình nằm kềnh ở đây này - mình đập tay xuống giường kể lể - Mẹ thở dài: "Ối giời ơi! tháng này có vẻ ... chậm lương nhể". Nếu anh là em, em đố anh không vội vàng vơ vét khắp các túi mà nộp đấy. Anh chẳng vợ quá mà ngã vật ra ngất ấy chứ.
- Thì kệ mẹ, bảo chúng con chưa có lương chứ sao.
- Anh nói thế mà nghe được à. Mẹ có đẻ ra em đâu mà biết thương em. Anh cũng có nói với mẹ là không nuôi nổi vợ đâu mà mẹ biết thương em. Em sống ở đây xa lạ như lạc đường, giờ anh còn nói với em vậy à?
Câu chuyện có vẻ như càng ngày càng bế tắc, luẩn quẩn và gay gắt. Mỗi một lời nói là một lần làm tổn thương nhau. Mỗi giây phút cãi cọ là một giây phút cách xa nhau hơn. Mình chỉ muốn nói cho bõ tức, còn chàng sẵn tay cái gì là ném luôn. Mình càng ngoạc to mồm cho bõ. Ở đây chỉ có mình chàng, mình mới dám như thế nên đổ dồn hết tất thảy. Còn chàng cho đi tong cái điện thoại. Hình như chàng bắt chước phim Hàn Quốc.
- Anh lại còn giở trò ném nữa à? Sao không kiếm cái gì rẻ rẻ mà ném. Ném cái điện thoại mai lấy tiền đâu ra mà mua.
- Cô im đi. Đừng có lắm mồm.
- Im ư? Anh nghĩ lại cho kỹ rồi trả lời em nhé: Vì sao anh lấy em?
- Chẳng vì cái gì cả. Vì tôi... ngu!!!
Sốc, mình như vỡ òa. Câu nói có dao thì phải. Nó đâm thẳng vào trái tim đang sôi sục vì kế sinh nhai chứ đâu phải sôi sục vì tình yêu. Bao nhiêu nhọc nhằn đi làm công ăn lương từ sáng đến chiều, bao nín nhịn những người lạ để thuận hòa trên dưới. Cuối cùng cũng vì chữ NGU của chàng. Mình ức quá, xông tới đá chàng một cái vào mông. Mình hét lên:
- Anh ra phường mua đơn về điền đi, tôi ký. Giờ không phải viết nữa đâu, có mẫu sẵn rồi! Tôi cũng chẳng thiết. Tan thì tôi cho tan luôn.
Giá như trước đó một hai ngày chàng biết kể cho mình vài điều về những dự định hay tí ti về công việc mà chàng đang đi tối ngày. Giá như cho dù chàng không kiếm được những đồng tiền hay để dồn cho một thứ gì đó, mình cũng biết nó ở chốn nào tí chút thì đã không bất mãn như thế. Lời nói mềm như gió nhưng có khả năng giết chết người. Quan văn đi ra trận chỉ bằng lời nói cũng đánh được hàng vạn quân.. Giờ thì trong đầu những kẻ nóng giận có còn ai biết là mình nói gì nữa đâu.
Các cụ dạy: "Lời nói chẳng mất tiền mua - Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau". Nhưng đâu có ai học nổi cái tinh cao võ luyện đó trong lúc cáu giận, chỉ muốn gào lên cho bõ thôi. May quá, phòng có độ cách âm tốt. Không thì bố mẹ chàng đã xông lên lót lá chuối đuổi mình ra khỏi nhà rồi. Ai bảo dám chống đối lại trai làng Đông. Thế là con voi bị tổn thương và cái ao bèo ít nhiều khi đá ném xuống cũng kêu đánh tủm, sóng nước dập dềnh, ào cả lên mặt ao. Chẳng biết thế giới đàn ông, lúc ấy chàng nghĩ gì.


Tập 25. HẠNH PHÚC ƠI

Ngày xưa, thượng đế tạo ra Adam không phải để dạy anh ta biết hi sinh một phần xương sườn của mình cho người đàn bà mà anh ta yêu. Sự thật thượng đế tạo ra Adam để có thêm người ngồi vòng tròn chơi cho đủ bộ mà thôi. Lúc ấy ngoài thượng đế ra còn có rắn trông coi trái cấm, có quỷ sa tăng nên thiếu mất một chân. Cuộc vui mất hay. Rồi thượng đế tạo ra Adam cũng là để ngồi bốc phét chuyện nước Mỹ ai ra tranh cử, để sưu tập những sự vô tâm, để ra oai với muôn vàn cây cối, để làm vỡ những cái bong bóng màu hồng vốn đã dễ vỡ, và để người đàn bà mà anh ta yêu biết khóc nữa.

Chàng sinh ra hình như cũng không ngoại lệ. Chính xác là đằng khác. Không biết từ bao giờ chàng chỉ biết mình là số một mà không nghĩ đến điều gì xa hơn. Tết năm nay, những khó khăn về chuyện tiền bạc dường như đã biết lùi vào trong góc bếp. Chi tiêu thoải mái và những thứ sắm được cũng làm hai vợ chồng nhìn cái tết thoải mái hơn. Nhưng ...
Sao cuộc sống lúc nào cũng có chữ "nhưng" thế nhỉ?
Nhưng cái hạnh phúc mỏng manh ánh lên hi vọng ngày hai đứa hai bàn tay trắng lấy nhau hình như đang mở cuộc trốn tìm.
Tiền về rồi thì hạnh phúc lại ra đi chăng?
Tìm không ra?
À mà không, có hai con người đang mãi ở lại giữ lấy cái tôi của mình mà không buồn đi tìm thì có.

28 tết...

- Cô coi tôi là cái gì? Là bù nhìn à? Rủ tôi đi mua nhưng có nghe lời tôi đâu?
- Nhưng em thích cái lò ấy. Anh buồn cười nhỉ, nó đắt một tí có sao đâu, quan trọng là nó có nhiều chức năng.
- Cô thì biết gì mà nói. Hàng đó nó mãi không bán được, may mà cô mua. Cô bị cái thằng bán hàng nó lừa rồi.
- Quên đi, anh bảo thủ lắm. Bực cả mình.
- Sao lại ngu thế không biết?
- Có anh tiếc tiền thì có. Thế anh biết được là người ta không bán được à? Nó là hàng Sanyo hẳn hoi, có phải hàng Tàu đâu.
- Đúng là đồ ngu.
- Ừ, đúng đấy. Anh không nói tôi cũng biết. Công nhận, tôi ngu thật. Tôi ngu nên mới lấy anh.

...

Sau một hồi vùng vằng chàng bỏ đi, để mình đứng lại với xung quanh toàn là lò vi sóng. Thế đấy, cả một năm cố gắng, thấy mẹ già yếu, muốn mua mừng tuổi bố mẹ đẻ cái lò để giải phóng đôi bàn tay. Nhìn thấy cái lò vi sóng loại mới có thêm chức năng nổ bỏng ngô, bánh pizza và hầm rau hầm thịt làm mình cứ dính chặt vào đó. Còn chàng thì không. Chàng muốn mua cái lò giống như ở nhà đang dùng. Và dù mình có nói gì đi nữa, chàng cũng cho rằng mình không biết gì, mình ngu. Sao mà tự ái thế không biết. Hay là tặng bố mẹ vợ nên chàng trở nên như vậy? Tự dưng mình ước: giá như chàng nói những câu đó từ dạo yêu nhau thì tốt biết mấy. Lúc ấy mình sẽ sớm tỉnh ngộ mà lấy anh khác cho xong. Giờ lấy nhau về rồi mới nhận ra thì đã muộn. Ngửng đầu nhìn ra đằng trước, trong lý lịch ít nhất cũng ghi có một đời chồng. Quay đầu nhìn lại, bao phen ngậm bồ hòn làm ngọt với gia đình chàng, giờ còn thêm chàng nữa là sao? Ức ơi là ức.
Kệ, tiền ở trong túi mình mà, đi thôi, ra quầy thu ngân thôi. Hôm nay mình quyết rinh cho được cái lò về mừng tuổi mẹ. Từ ngày đi lấy chồng, năm nào cũng mừng tuổi mẹ tiền. Năm nay khôn rồi, mừng tiền mẹ lại cất đi dành dụm, mừng cái lò là hết cất đi mà dành dụm! Chỉ còn nước tiêu tiền điện nữa thôi.
Châm ngôn mới khai quật: "không cần phải đủ hai người đàn bà và con vịt, chỉ cần một người đàn ông, một người đàn bà và một cái lò vi sóng là thành một cái chợ rồi".

...

- Cái gì thế này con ơi?
Ánh mắt mẹ vừa tự hào, vừa cảm động, vừa vui xen hòa lẫn lộn khiến mình cũng nhận ra. Tự dưng trong đáy lòng cái tôi của mình cũng ưỡn ngực hãnh diện. Con cũng đang tự hào về mình đây này, mẹ ơi!

...

Niềm vui chưa tày gang, 6h tối, khi chuẩn bị đóng cửa hàng để về với Đậu Đỏ lười ăn nhất thế giới thì bạn bè chàng đến mua quần áo. Từ lúc dỗi mình, chàng không về cửa hàng cùng chung sức những ngày giáp tết nữa, chàng đi đâu ấy. Đấy, đàn ông cũng có lúc khác gì đàn bà đâu, rõ lèm nhèm. Vì chàng, hôm nay mình phải về muộn mất nửa tiếng.
- Mày về mà trông con mày đi. Sao lại cứ ném con mày cho bọn tao như ăn vạ thế này. Trời ơi, ai khổ như tao không, hai mươi tám tết mà nó không cho nghỉ thế này? Sao mày lại khốn nạn thế chứ...
Cánh cổng vừa mở, tiếng chửi của mẹ chàng ào ra cổng như một cơn gió lốc, át cả tiếng xe máy nổ làm mình dạt sang một bên. Thôi tắt máy cho mẹ chửi được sống động và sắc nét vậy. Mình lầm lũi dắt xe vào trong sân như con chó ăn vụng bột bị phát hiện. Trong lòng cái não nề hồi trưa ở ngoài siêu thị lại về.
Giá như mình bỏ con cho mẹ để đi chơi thì về bị mắng mới bõ. Đằng này con trai mẹ bỏ đi chơi, còn mình ở lại làm đến phút cuối, trót nhỡ về muộn nửa tiếng lại là đứa tội đồ to nhất. Vừa hai hôm trước mình ở nhà trông con cho mẹ nghỉ ngơi, hôm nay mẹ đã quên mất rồi. Mình định mở miệng báo tội con trai mẹ. Nhưng chợt nhận ra mẹ sẽ gọi đó là cãi. Phận làm con dâu nghèo, kiểu gì chả thiệt. Im đi cho vui nhà vui cửa. Cái tôi của mẹ cũng vui. Bao giờ minh giàu hơn thì mẹ sẽ quý hơn ấy mà. Ấy vậy mà trong lòng vẫn thét lên thổn thức: oan thật là oan!
Đậu Đỏ hét lên mừng rỡ trong nhà, giơ hai bàn tay xinh xinh đòi mẹ bế làm mình quên đi mệt nhọc và cái cục gì nghẹn ứ trong cổ từ lúc mở cánh cổng nhà chàng. Bế Đậu Đỏ lên gác, bỏ chạy khỏi tiếng chửi đang giục giã như trống trận đằng sau, đóng cánh cửa phòng lại, mình rút điện thoại và bấm.
- Anh à, về ngay đi. Mẹ mắng em ghê quá.
- Lại về muộn chứ gì? Đã bảo về sớm mà không chịu nghe. Còn làm cái gì ở đấy nữa không biết. Trông con đi chứ còn gì nữa...
Cái tự ái của chàng chưa nguôi ngoai thì phải. Hình như trong điện thoại chàng vẫn nói, bài diễn văn không cần giấy tờ, không cần trái tim biết đập dẫn lối. Nhưng mình biết nếu nghe nữa thì phải trả tiền điện thoại cho Viettel, vừa phải khóc vì ức. Tóm lại: tắt máy. Đỡ một ít tiền điện để sạc. Đỡ một ít tiền cước viễn thông. Đỡ rất nhiều tức trong lòng.
Ngồi thụp xuống giường, lòng nặng trĩu. Chẳng biết lấy gì để vực tinh thần lên đây. Ôm con vào lòng, nó nhìn mẹ, mắt tròn to, rồi dụi dụi vào ngực mẹ như một đồng minh cùng chiến tuyến. Con yêu, chỉ thế thôi cũng đủ vỗ về mẹ lắm rồi.
Biết bao lời nói khiến mình như người bị đẩy xuống vũng nước lạnh. Nhưng Đậu Đỏ chẳng cần lời nói nào, chỉ ánh mắt ấy thôi, bốn cái răng sữa nhe ra ấy thôi cũng khiến mình không thể không đứng lên. Con nhìn mình bằng ánh mắt như để nói mình là tất cả thế giới của nó. Nó cần mình che chở và cần vòng tay vững chãi của mẹ biết bao nhiêu. Các cụ nói đúng: có nuôi con mới biết lòng cha mẹ. Tự dưng mình nhớ mẹ ở nhà quá. Nhớ kỷ niệm đến năm học xong đại học vẫn sờ tí mẹ mà chưa bao giờ bị mẹ trêu hay chê bai. Giờ ở nơi đây, gần hai năm, vẫn xa lạ. Không tự đứng lên mà che chở cho con mình thì ai lôi lên? Mình cười.
Vừa cười vừa khóc.
Hạnh phúc ơi, ta đang hốt hoảng đi tìm ngươi đây


Tập 26: PHÁT SÚNG ĐẦU TIÊN

Từ ngày sinh con, mọi thứ như được tô thêm màu sắc. Có những điều mà chỉ những người làm mẹ mới nhận ra được. Những điều khác lắm xảy ra từ bên trong trái tim này.
Với mình, đúng thật, con là tất cả. Chàng cũng chỉ xếp hàng sau mà thôi. Nhìn ngắm nó ngủ, cả thế giới như ngủ quên, yên bình đến khôn tả. Mẹ cũng yêu cháu nội của mẹ lắm. Đứa cháu đầu tiên. Đứa cháu hứa hẹn một ngày nào đó nó lớn lên, mẹ có thể cắp đi họp hai số cuối cùng các bà trong làng. Đủ bộ, không kém bà nào.

Cũng có lẽ do yêu cháu quá nên mọi thứ mẹ đều muốn quyết định hết. Từ quần áo cháu mặc đến nếp sống, đồ ăn của cháu. Đậu Đỏ giờ đã được 14 tháng, biết nịnh bà và nghịch tung trời rồi. Nó khiến bà bận bịu hơn và mệt mỏi hơn mỗi lần cho ăn bởi cái tính lười ăn từ nhỏ. Cũng có lẽ vì vậy mà những cơn thịnh nộ mỗi lần đi làm về mẹ đổ lên đầu mình nhiều hơn.
Hôm ấy mình lại về muộn. Hai vợ chồng lo đón hàng vụ hè nên về muộn mất một tiếng. Mình đã bắt chàng gọi điện từ sớm báo mẹ về muộn để đỡ bị mắng, nhưng vô nghĩa. Mình về trước, chàng về sau. Và tất nhiên chàng không biết mẹ lại chửi mình về muộn như thế nào. Mình cảm thấy như máu trong lòng cứ sôi lên giục giã. Nửa xấu xa đang mắng té tát vào nửa nhẫn nhịn trong mình:
- Này, tỉnh táo lại đi. Mình còn phải sống nữa chứ. Cả đời làm cái bóng mãi à? Có ai đi bán hàng trong giờ hành chính không hả? Càng im, mẹ càng tưởng mẹ đúng đấy. Này, không trông con thì thôi, mình tự trông được mà. Việc gì phải im thế. Cứ nhịn thế này chưa biết chừng lại bị mẹ quý đấy. Mà mẹ đã quý thì mẹ rào chặt. Sau này còn khuya mới tách ra ở riêng được đâu. Này, ngu thế. Hãy đứng lên đi, đứng lên mà bắn phát súng phản kháng đi chứ ...
Cái nửa xấu xa trong mình càng lúc càng mắng mình nhiều hơn. Nó gào thét như muốn đun một nồi nước sôi trong cuống họng. Nó ẩn nửa nhẫn nhịn xuống cuối ruột rồi che phủ bằng vô vàn những ký ức không vui mà mẹ đã dày công làm nên đối với mình. Nó cắt đứt tất cả mối ràng buộc của quá khứ đến hiện tại. Nó chống cái que khô lên mắt mình để mình nhìn thực tại rõ hơn:
- Này, nhìn đi. Tương lai sẽ thế nào? Con là của mình cơ mà. con ăn gì, uống gì bấy lâu nay mình có được quyết định đâu. Mặc áo ấm cho con, đi làm khỏi là bà cởi phăng đi rồi cho mặc theo ý bà. Bà bảo áo mẹ nó mua xấu. Biết bao nhiêu lần về nhà bất chợt thấy con chỉ có ngồi chơi lủi thủi một mình, có thấy ai phải trông đâu. Mình là mẹ cơ mà, không lẽ không mang lại cho con một tuổi thơ ngọt ngào à? Cứ thế này mãi, sau này con cũng sẽ hay dỗi như ông nội và hay làm đau lòng người khác như bà nội thì sao?

...

- Ngày mai mày mang nó đi đi. Tao đéo vào trông con mày. Chúng mày như của nợ ấy. Cứ nhằm vào tao mà ăn vạ. Thật tao chưa thấy người mẹ nào lại đổ đốn như mày.
Ôi! tươm! Tự dưng trong bài chửi của mẹ có đoạn mở lối tiên phong cho nửa xấu xa của mình đang vẽ hướng. Tiếng thúc giục của nó vừa xong thì tiếng chửi của mẹ đã kéo mình về thực tại rồi. Còn gì bằng nữa, đã đến lúc phát súng phản kháng đầu tiên cất nòng rồi. Hiền ơi, hãy sống lại đi!
- Vâng, mẹ. Mai con sẽ mang cháu đi. Mẹ đừng lo!
Nói rồi mình ôm con lên gác. Mình không tin được là cuối cùng mình cũng làm được bằng cái giọng tỉnh bơ. Mình không run rẩy. Lên gác và không xuống nữa. Bữa tối mình bỏ cơm. Đằng nào cũng thế, có xuống ăn cơm cũng người nọ gầm ghè người kia, có nuốt được đâu. Mình không muốn xuống nhìn bố mẹ với những giận dỗi mà chỉ khi mình biếu tiền mới tươi lên được. Còn phải chạy ăn từng bữa, làm sao cứ lấy tiền để củng cố tinh thần cho bố mẹ được đây? Chàng có mắng thế nào đi nữa, mình với Đậu Đỏ cũng đắp chăn đi ngủ sớm. Miếng cơm nuốt không trôi thì ăn làm gì?

...

Hôm sau, mình bế con đi làm từ sáng. Trước khi đi, vẫn dạy con vẫy tay chào ông bà thật ngoan, xin phép bố mẹ rồi đi làm. Lỉnh kỉnh đầy đổ của mẹ, của con. Tự dưng thấy đằng trước biết bao nhiêu ánh sáng. Ánh sáng của biết bao dự định mới. Mình tự trách mình sao giờ mới biết phản kháng. Phản kháng trong giới hạn cho phép của một đứa con dâu cũng có ai trách tội gì đâu. Mình thật lạc hậu quá đi. Ôi, ánh sáng ở phía trước kia kìa.
Đậu Đỏ được đi làm theo mẹ sướng lắm, sáng nào cũng tự lấy giày, lấy tất, lấy áo khoác đưa cho mẹ để mẹ mặc hộ. Con bé 14 tháng mà ra dáng lắm. Nó làm như nó đi làm ấy. Ừ biết đâu sau này mình già, nó đi làm lại đưa đón mình trong trại dưỡng lão như bây giờ mình đưa đón nó thì sao? Bà ngoại đang giúp mình công việc buôn bán, thấy có cháu về bên, trước chỉ biết thòm thèm đến thăm cháu, cũng hạnh phúc tràn đầy ánh mắt. Cửa hàng hay căn nhà của bố mẹ bấy lâu nay vắng người giờ tràn đầy tiếng cười của con trẻ, của tấp nập người mua hàng, vui ơi là vui.
Tất cả cùng vui.

...

- Thôi, sáng nay mày để nó ở nhà đi.
Ngày thứ ba kể từ khi mình mang con đi. Bà nội Đậu Đỏ lại lạnh lùng ra lệnh. Nhưng câu lệnh có vẻ đã dịu xuống nhiều. Chàng "vâng" rồi bế con bé xuống nộp cho bà. Con bé hoang mang, cứ nhìn theo bố như sợ bị bỏ lại. Nó quen đi rồi. Con bé thấy chưa mặc quần áo, chưa đi giày cho nó, nó hốt hoảng. Con bé lao ra túm lấy chân bố, mếu máo. Khi thấy mẹ vừa xuống gác, nó lại vội vàng lao ra ôm lấy chân mẹ, mặt mày méo xệch, nước mắt nước mũi ướt nhòe nhoẹt trên cái mặt xinh xinh. Vừa khóc vừa bám chặt, ai nhìn chẳng động lòng.
Mình chẳng nói chẳng rằng cứ sắp đồ cho hai mẹ con. Mình không cãi, chỉ lặng im làm theo ý mình. Từ ngay làm dâu mẹ, chưa bao giờ mình dám làm theo ý mình trước mặt mẹ như thế. Đã bảo rồi mà, mình sẽ phải học cách cầm súng thôi.
- Để con mang cháu đi, mẹ ạ. Con đang tập cho cháu bỏ bỉm. Nếu bà trông, nó sẽ đái hết lên giường bà. Bà lại một phen vất vả. Vả lại con nhớ nó lắm.
Miệng nói nhưng tay vẫn cứ mặc quần áo cho con rồi bế nó ra cửa, mình biết trong lòng mình nói khác. Trong lòng nói: "Con sẽ dạy dỗ cháu thật ngoan. Cứ thử một thời gian xem về muộn thì mẹ chửi con chuyện gì?".
Cũng may, bố mẹ không ai nói một lời nào, họ nhìn theo mình bế con bé đi. Còn Đậu Đỏ thấy không bị bỏ lại cười reo khoái chí, chân tay ôm chặt lấy mẹ, thơm vào má mẹ nịnh bợ.
Ôi cuộc sống đáng để tân hưởng chứ. Mình cứ như một nô lệ được trả lại tự do vậy. Tràn đầy sinh lực và chất chứa trong lòng biết bao dự định hào hùng


27. MA CŨ

Tối hôm trước mẹ bảo:
- Này, trưa mai về ăn cơm, giỗ ông đấy nhé. Ô, thấm thoắt đã gần ba năm kể từ ngày lấy chàng, quay đi quay lại đã đến giỗ ông rồi. Giật mình nhìn ra sau lưng, thấy thời gian không thèm xỏ dép mà chạy nhanh hơn gió. Năm nay chắc chắn mình sẽ phải khác. Những phát súng được bắn bằng kẹo mềm, kẻo mình lại tự hại mình thôi.
Sáng hôm sau chuẩn bị bế con ra cửa hàng, mẹ bảo:
- Thôi, mọi người kết luận rồi, ăn tối nhá. Chúng mày liệu mà về sơm sớm.
- Vâng, gì chứ có mẹ thì mọi thứ cứ gọi là như đường lối của Đảng rồi. Con chỉ biết chỉ đâu đánh đấy thôi. Mẹ ơi, con gửi mẹ con gà, mẹ giúp con cúng ông cái nhé.
Mình cười tít mắt dúi vào tay mẹ vài trăm để mẹ đi chợ. Hình như niềm vui biết lây, nó lây sang mẹ làm mẹ cười tít mắt.

Mùa này trời nửa nóng nửa lạnh, ai cũng thấy khó chịu trong người, có lẽ vậy nên khách đến mua hàng cũng khó tính hơn, Đậu Đỏ cũng khó tính hơn nữa. Buồn cười, con bé chưa đầy 15 tháng tuổi đã biết lạch bạch bước ra cửa, thò chân vào tất cả các đôi giày cao gót của các cô xinh tươi đến lấy hàng. Nó nhấp nhểnh đòi đi giày cao gót ra gương và cười. Cái cười nhăm nhúm mũi lại và tít cả mắt. Trời, giật cả mình, sao trông nó giống bà nội nó thế chứ. Tự dưng mình cười một mình. Người ta bảo: đi đẻ thuê cũng đúng. Nó cứ tíu tít kheo các trò với những vị khách mà nó được hỏi han cưng nựng. Tự dưng Đậu Đỏ thành một nhân viên thứ thiệt, một hoạt náo viên tài tình. Cứ thế, cứ thế, hai mẹ con bận hàng hóa quên cả phải về sớm. Lao được vào cánh cổng xanh cũng là lúc mọi người trong nhà ăn được nửa chương trình rồi.
- Úi trời, món này ai nấu đấy ạ?
Sà vào mâm dành cho đám phụ nữ, mình mới nếm có một món đã xuýt xoa gắp thêm một ít nữa vào bát.
- Mẹ mày nấu đấy. Bọn tao phụ trách món này, món này ... Mẹ mày ngày xưa làm cùng cơ quan với bà người Tàu nên nấu ăn mấy món của họ giỏi lắm.
- Vâng, công nhận cháu cũng học được của mẹ cháu nhiều cái hay lắm nhé. Chạo tôm phải ướp mật ong mới đỏ này, ướp thịt bê phải đủ bảy phụ gia này. Riêng cái đặc sản sữa chua thì cháu học mãi vẫn không theo kịp mẹ cháu.
Mẹ đứng sau lưng, lặng lẽ rồi đi chỗ khác. Mình biết chứ, món mình gắp đầu tiên là do mẹ chủ trì. Nói khen ngợi sau lưng người khác là một vũ khí bí mật cực kỳ hiệu nghiệm, cho dù người ấy có hay không có ở hiện trường. Kiểu gì chẳng đến tai. Nhưng uy lực của nó thì cứ gọi là vô cùng tuyệt vời. Ai cũng quen với chuyện nói xấu sau lưng, mà không ai biết khen ngợi sau lưng kinh khủng như thế nào. Cứ nghĩ mà xem, khen trước mặt dễ bị nói là nịnh nọt hoặc khéo giả tạo đấy. Mình cũng không tin được kế hoạch xí xóa tội về muộn lại hoàn hảo thế, chiêu này phải cảm ơn ông sếp ở cơ quan thôi.
- Em yêu, em làm giám đốc môn rửa cốc nhé. Tay đẹp thế này mà rửa bát thì bong hết sơn móng. Chị không để em rửa bát đâu, yên tâm.
Cô bé hí hửng bưng một sọt cốc tướng đi rửa, lòng đầy hứng khởi vì ... không phải rửa bát.
- Nào sinh viên, bê hết ra sân chị rửa bát cho, rồi sinh viên còn về đi học.
- Thôi, chị cứ để em rửa.
- Trời, sinh viên không phải đi học à? Thế thì rửa mau lên, xong sớm chị chiêu đãi cà phê nhé.
- Vâng.
Cô bé em, luôn viện cớ về đi học, phấn khởi hùng hục làm. Mình hí hửng lắm nhưng không dám lộ ra ngoài, lộ là một mình rửa bát đến đêm mất. Mình biết câu đầu là khách sáo tí ti thôi nên không để em nài nỉ đâu, sang câu thứ hai là em đi học liền ấy mà. Trưng dụng được hai nhân sự cứng đầu nhất rồi, mình kết toàn bộ:
- Nào, thế chị em nhà mình ai muốn uống cà phê thì lao vào rửa bát nhé. Xong sớm chị em mình tụ tập sớm.
Đám em bất trị nhà chàng vui như tết, mỗi người một công đoạn, nhoáy cái là xong. Mình như cô Tấm gặp đàn bồ câu của bụt, nhặt thóc xong còn đi trẩy hội. Trẩy hội theo kiểu hơi tốn kém một tí nhưng vui.

...

- Hôm nay Hiền hơi bị ra dáng đấy nhá.
- Chả thế à? Hiền này không phải là Hiền của ngày xưa nữa đâu. Anh mà vớ vẩn ấy, mất nhân tài như chơi.
- Ai cơ?
- Em ấy.
Chàng bĩu mội rồi cười ré lên khoái chí. Chàng không biết mình khoái chí hơn chàng nhiều như thế nào đâu. Bản thân mình cũng không ngờ được ngày hôm nay lại nhẹ nhàng như thế. Kế hoạch này phải ngồi nghĩ suốt từ tối qua đến chiều nay mới xong. Thế mới biết tướng ra trận nhức đầu như thế nào. Thua trận là về bị chém ngay. Nếu có máy thời gian, mình sẽ đi buôn thuốc nhức đầu cho các tướng thời Chiến Quốc. Rồi xin mấy cái áo giáp, cốc chén, gươm đao sứt mẻ mang về bán cho mấy ông buôn đồ cổ trên đường Nghi Tàm. Kiểu gì mình cũng giàu.
Gần ba năm làm dâu, bà nội Đậu Đỏ mới có một câu ngọt ngào:
- Thôi, mày đi làm mệt rồi, để cháu chơi với bà, chốc mẹ bế lên sau.
Sáng sớm mai, mình phải lao ngay về đại bản doanh để khoe với thủ lĩnh:
- Mẹ ơi, con đã thắng trận này rồi. Mẹ ơi, mẹ chồng con lần đầu tiên sợ con mệt, mẹ ạ.


28. NHUỘM LẠI MÀU CHO CHÀNG

Nếu ai từng yêu cũng hiểu màu sắc là gì. Nếu ai từng lấy chồng cũng biết màu sắc có tác dụng ra sao. Chẳng qua, bôi bôi vẽ vẽ bao nhiêu, trát vào lúc nào cho đẹp mà thôi.
Đọc một tờ báo thấy người ta bảo nên cho màu sắc vào cuộc sống vợ chồng làm mình khoái chí lắm. Nhưng người ta bảo mình phải nêm nếm xanh đỏ tím vàng thế nào cho phù hợp với thể trạng của cái ao bèo, làm mình phải ngồi nghĩ. Thế đấy, thời buổi này ăn bao nhiêu cũng chỉ để nuôi cái não mà thôi.

Đỏ...
Công nhận hiền hiền như chàng nhiều khi bản thân mình cũng thấy chán. Bảo gì cũng ừ nhưng việc chàng thì chàng cứ làm, việc mình nói thì cứ nói. Chỉ đâu đánh đấy, chưa khi nào chính kiến của chàng được mình sợ hãi nép vào cánh tủ hay chàng tự giác làm cái gì đó mà không phải nhắc nhở. Ví dụ: thay cái bóng đèn bị cháy trong phòng tắm, mua thêm giấy dán tường dán nốt chỗ dở, mang quà đến biếu sếp những ngày giáp tết, vân vân và vân vân. Có lẽ vì thế nên mình thấy mình là số một, chẳng có đối thủ cạnh tranh. Hay nói theo ngôn ngữ của Kim Dung, mình là Đông Phương Bất Bại. Bạn bè đến nhà chơi đứa nào cũng khen chàng hiền, dễ thương và có nụ cười nhân hậu. Quen được khen, miết dần chàng quen, có lần chàng bảo mình:
- Em cứ chê anh, anh ra ngoài đường khối cô theo đấy. Anh bảo gì là các cô ấy nghe ngay. Chẳng cãi bướng như em đâu.
- Thế cơ á? ... (mình kéo dài giọng giễu cợt)
- Ừ, ngày xưa anh có tận sáu mối tình đầu cơ đấy.
- Thế mới biết mình siêu! (mình gật gù đắc thắng). Ít nhất mình cũng thắng được một mâm sáu người. Chưa kể những kẻ dại trai chết giữa đường nữa. Mà thưa anh nhé, anh cố tìm lại các cô ấy đi, nói gì các cô ấy nghe ngay thì nịnh các cô ấy mỗi tháng xì cho anh 1 triệu về nuôi em. Vị chi mỗi tháng em được 6 triệu đút túi thêm. Coi như tiền cho thuê chồng. Vẫn là ít so với những người có nhà mặt phố cho thuê. Vẫn là ít so với sự hao mòn tuổi xuân của em mà anh chưa đền bù được đấy.
- Í hí ... hí ... hí ...
Chàng chỉ biết gục đầu vào gối cười rúc rích. Chàng biết nếu nói nữa là chàng thua. Nhưng cũng đã đến lúc phải cho chàng biết mình kinh khủng như thế nào. Chứ cứ khinh địch thế này thì không ổn.

...

- A lô, anh đi đâu mà giờ này chưa về?
- Anh đi cắt tóc, xong anh về. Có việc gì ở nhà à?
- Không, thấy vắng mặt tức thời thì hỏi thôi. Về sớm đưa em sang ngoại chơi nhé.
- Ừ. Xong là anh về.
Hóa ra chàng đi cắt tóc. Mình biết chàng rất hay cắt tóc ở tiệm gì gì đó trên phố Tràng Thi. Nơi có những bà, có những cô mặc áo trắng như mậu dịch viên làm thợ cắt tóc chuyên nghiệp. Nhưng dù sao cơ hội của mình cũng tới rồi.

...

- Chà, anh chàng điển trai đã về rồi ư? Ra đây em xem nào? Em hít thử cái mùi bọt cạo râu có giống ở nhà mình không nào?
Chàng thích chí để cho mình vít cổ xuống hít hít ngửi ngửi. Được quan tâm đột xuất, ai chẳng vừa vui vừa mừng. Chàng cởi cái áo trắng cho mình mang đi ngâm vì dính nhiều tóc vụn, vừa huýt sáo vừa nhún nhảy mở tủ lấy cái áo khác chuẩn bị đưa mình đi chơi.
- A... A... A...!
- Cái gì mà em hét to thế?
- Cái gì thế này?
- Đâu?
- Nhìn đi, nhìn cho kỹ vào. Tôi không cần nghe giải thích. Liệu mà nghĩ xem làm chồng có nên làm thế không. Tôi thề từ nay trở đi sẽ không tin anh điều gì nữa. tôi sẽ không nói với anh lời nào nữa đâu. Trời ơi, chết mất thôi.
- Nhưng ...
Sau tiếng rít lên và hàng tràng những lời đanh thép dồn chàng vào chân tường là sự bối rối ngơ ngác đến tội nghiệp. Song chàng cứ mân mê cái cổ áo trắng mà mình vừa gí vào mắt chàng, rồi quăng lên đầu chàng đầy ác ý. Câu hỏi to tướng trong đầu chàng là tại sao có vết son đỏ này ở đây đúng không? Thế rồi vội vã không dám suy nghĩ lâu, chàng xoắn xuýt thanh minh:
- Em ơi, không thể có chuyện này được, chắc vệt sơn ở đâu đó dính vào thôi.
- Sơn à, ngửi đi. Có sơn nào lại thơm thế này không? Sơn gì mà hình trái tim thế này.
- Em ơi, thế thì chắc đứa nào nó trêu anh rồi. Mà lạ nhỉ, hôm nay có ai trêu anh đâu?
Chàng vẫn ngơ ngác chất vấn lương tâm, rồi lại vội vã túm lấy tay mình xin xỏ.
- Tức là hôm khác thì có các em trêu hả? Còn hôm nay chiến trường không tiếng súng chứ gì?
- Đâu, anh cũng không hiểu được. Sao lại thế nhỉ?
- Không nói nhiều. Tối nay tôi không đi chơi đâu nữa. Anh không phải lo cho tôi đâu. Phiền. Anh đi đi, muốn đi đâu thì đi, gối của anh đây.
Mình đẩy chàng ra khỏi phòng, dúi vào tay chàng cái gối và vỏ chăn rồi đóng cửa lại. Cơn thịnh nộ chiếm hết toàn bộ ngôn ngữ phi ngôn từ của mình làm chàng hốt hoảng. Đóng cửa rồi mình phi thân vào giường ngủ sớm. Lời gọi tha thiết nho nhỏ cứ áp vào cánh cửa đầy khẩn khoản. Chàng sợ van xin tô thì mất mặt với bố mẹ ở tầng dưới. Gọi mãi, gọi mãi chẳng được. Cực chẳng đã chàng vội vàng ra sân phơi quần áo, trèo sang ban công tầng ba, trèo vào cửa sổ phòng, lạch bạch mừng rỡ khi không còn bị bỏ lại ở ngoài nữa. Chàng nhẹ nhàng nằm xuống bên lưng mình, thì thầm vào tai vợ:
- Em ơi, em ngủ chưa?
- Muốn gì?
- Anh thề với em là anh chưa bao giờ làm điều gì có lỗi với em cả. Có đứa nào chơi ác với anh thôi. Em tin anh đi, rồi em bảo anh làm gì anh cũng làm.
- Thật không?
- Thật.
- Có đáng tin không?
- Có.
- Mai đưa em đi KFC.
- Ừ, chắc chắn rồi.
- Không, mai em thích đi Sen cơ.
- Ừ, sao cũng được.
Cái ao bèo tội nghiệp mừng rỡ như vừa bắt được vàng. Trong lúc mình dụi đầu vào nách chàng cười mỉm thì hình như chàng vẫn đang phân vân lục tìm trong ký ức xem vết son mội ở cổ áo đấy từ đâu.
Khờ quá.
Đàn ông đâu phải lúc nào cũng thông minh đâu. Giá như chàng để ý đến lòng bàn tay mình lúc vít cổ chàng xuống hít hít ngửi ngửi, giá như chàng quan tâm đến vợ hơn sẽ biết màu son vợ hay dùng là gì, giá như chàng đừng vội thanh minh thì sẽ không có nhiều cớ cho mình lộng hành đến thế.
Anh yêu, em tô màu son đỏ cho anh rồi đấy nhé.
...

Màu trắng...


Sinh nhật chàng, nghĩ nát cả óc mà chẳng nghĩ ra mua cái gì. Mọi năm chẳng buồn suy nghĩ, mỗi một sinh nhật mình tặng chàng một cái áo sơ mi. Mỗi năm một màu. Coi như cho chàng thành con tắc kè luôn. Nhưng giờ tự dưng lại thấy nhàm chán. Lạ thật! Chưa bao giờ thấy chàng than thở, thế mà chính mình lại chán. Mấy bà chị trong công ty gợi ý toàn thứ tốn kém quá. Mấy em xinh tươi gợi ý thì nhí nhảnh quá. Bí rì rì, chẳng biết phải làm sao.
Buổi tối trọng đại đến nhanh ơi là nhanh, ông chồng tội nghiệp vẫn lặng lẽ đi làm và về nhà ăn cơm bình thản. Nghĩ lại thấy thương, lại thấy không đành lòng. Thôi được, trong lúc cái ao bèo đi tắm, mình phải ngụp lặn trong trí thông mình nghèo nàn của mình thôi.
- Ơ, lại đi đâu đấy?
- Anh cứ mặc bộ quần áo em sắp sẵn này đi, rồi chở em ra đây tẹo. Có việc quan trọng.
- Việc gì?
- Em đi gặp khách hàng nhưng tối quá, sợ nên nhờ anh đèo đi thôi.
- Ừ, anh biết rồi.
Chàng lầm lũi mặc cái áo trắng mà mình đã để ở giường và lấy xe để đi. Chẳng hỏi gì thêm nữa, chẳng mảy may quan tâm đến ngày của mình. Hay là chàng quên nhỉ?

...

Gió thổi, gió cứ đuổi bắt nhau chạy lòng vòng trên những quãng đường có cây hay không có cây. Gió mát nhẹ đứng lâu là thấy lạnh lạnh. Gió trên cầu phóng khoáng đùa qua cổ áo chàng rồi lại túm gấu váy mình rung rinh. Giá như có đôi tai của thỏ, chắc mình đã nghe thấy gió cười.
- Anh có nhìn thấy gì không?
- Cái gì cơ?
- Kia kìa, nhìn theo phía tay em chỉ ấy, đẹp không?
- Ừ nhỉ, đẹp quá!
Chàng choáng ngợp nhìn ra phía xa xăm ấy, rộng không bến bờ mà ánh lên nồng ấm mười mươi. Cả bãi hoa rộng khắp trắng ngần, ấp mình trong những dãy đèn đỏ lóe tròn mà người ta thắp để thúc hoa nở. Cầu Thăng Long như một cầu vồng bắc qua cánh đồng hoa ấy. Hàng vạn bóng đèn loe lóe như những mảnh mặt trời bị vỡ văng tứ tung. Gió vẫn cười khúc khích lùa vào tóc hai đứa, không có mùi thơm của hoa, chỉ có gió và ánh sáng.
- Lại một ngày trọng đại, lại một mùa hoa loa kèn, chúc mừng ông xã.
- Sao em biết chỗ này?
- Em đã bảo anh lấy phải người tài mà lại. Anh quên rồi sao?
- Úi trời!
Chàng bĩu môi ra vẻ không thèm chấp mình. Cái miệng bè ra như cái kẹp chả. Ghét ơi là ghét.
- Còn nữa nhé, chưa hết đâu! - mình hãnh diện vênh mặt lên.
- Cái gì thế?
- Đây này! Tèn tén ten!
- Ôi ... ơ ... cái này á?
- Chứ ao nữa! Đây là món quà sinh nhật em tặng anh đấy.
- Em mua cái váy mới à? Nhưng sao lại là quà tặng anh?
- Ơ cái anh này, sinh nhật anh, em mua cho em cái váy đẹp để tặng anh nguyên một cô vợ xinh đẹp, không đúng à?
Chàng cười toáng lên. Lâu lắm rồi mới thấy chàng cười giòn đến thế. Chàng vừa lắc đầu vừa cười. Túm vào lan can cầu mà cười, chàng cười to trong gió. Còn mình, mình cười đắc thắng trong lòng chàng.
- Ơ thế không đúng à?
- Ừ ... ừ, em đúng! Em lúc nào chẳng đúng. Ở đây em là tướng mà. Anh biết rồi.
- Thế nói thật đi, có đẹp không?
- Trông cũng được.
Mình cười tít mắt nhìn chàng đắc thắng một lần nữa. Còn chàng vẫn thế, vừa cười vừa lắc đầu. Chắc chưa bao giờ có ai tặng chàng món quà sinh nhật trái khoáy như mình. Kéo mình lại, khoác tay qua bờ vai, chàng áp má chàng vào thái dương mình âm ấm. Hai đứa lặng lẽ để gió thổi tung tóc và ngắm hoa loa kèn nở trong ánh đèn tròn nhỏ xinh.
Đứng mãi, đứng mãi.
Cảm giác yêu như dội về nhiều hơn.
Đứng mãi, đứng mãi.
Xao xuyến như thể mới yêu anh chàng này.
Đứng mãi đứng mãi.
Rộn ràng vì biết hình như chàng đang cúi xuống.
Bối rối, bối rối ...
Hình như bờ môi chàng còn 5cm nữa là đến chỗ mình.
- Này ...
Hai đứa giật bắn mình ngơ ngác nhìn và tìm kiếm âm thanh giận dữ đó phát ra từ đâu.
- Này, ai cho phép anh chị đứng ở đây? Đi chỗ khác mau. Trên cầu này cấm đỗ xe nhé!
- Nhưng cháu có thấy biển cấm đâu ạ? - mình cãi.
- Không có nhưng gì cả, có xuống không thì bảo?
- Vâng, cháu xin lỗi, cháu xuống ngay đây! - chàng hiền từ lôi mình lên xe.

...

Con đường về hai đứa cười giòn tan. Càng nghĩ càng buồn cười. Chàng kết luận:
- Anh ghét cái lão ấy thế cơ chứ!


29. BẠN VÀ NGÀY XỬA NGÀY XƯA

Mình có một cô bạn rất xinh, chỉ mỗi tội là đen, hơn mình một tuổi nhưng vui tươi và mạnh mẽ hơn mình gấp vạn lần. Cuộc sống với nó là muôn vàn bông hoa cắm chung một lọ. Yêu đời!

Học xong cấp III, mình cắm cúi để mối tình đầu sang bên cạnh nhằm trèo cho qua cánh cổng trường đại học. Những mong người yêu tự hào về mình. Ôi, cái cổng vừa cao vừa chông gai. Ngày 30 tết, chàng trai quan trọng ấy bỏ mình không nói lý do. Để mặc mình một năm trời cứ tối đi ngủ là quay lưng vào tường khóc. Hai năm sau, cô bạn mới kể cho mình: "Anh ấy tâm sự vì mày thông minh quá nên anh ấy bỏ. Ngu lắm Hiền ạ, mọi thứ đều ổn cả rồi, giá như ngu ngu đi một tí thì tốt biết mấy. Đàn ông họ không thích tìm người giỏi hơn họ đâu". Mình cười, lúc ấy mọi thứ đã êm được lâu rồi, chẳng cười thì gì. Nụ cười ngơ ngẩn.
Thế rồi nó cũng yêu. Yêu một anh tận Phùng, to, cao, đẹp trai và ... cũng đen như nó. Nó mừng rỡ đón nhận tình yêu chỉ trong có hai tháng kể từ ngày mới nhìn thấy nhau. Bùm! nhận được tin nó cưới, mình mỉm cười vỗ vỗ vào bụng nó:
- Vụ đông xuân gieo giống ngắn ngày hả?
- Làm gì có.
- Thôi, tắt đài đi. Đang yên đang lành rủ nhau chung thùng gạo thì phải có lý do gì chứ. Giờ cái lý do này có gọi là ly kỳ nữa đâu. Đang là mốt mà.
Nó cười gật đầu khoe luôn:
- Ừ, ba tháng rồi đấy. Hôm trước đi thử váy, cũng thông báo cho chị chỉnh váy rồi. Tao bảo chị ấy là ba tháng đấy, chị liệu liệu mà chỉnh nhá.
- Ơ, thế ông bố khó tính không bảo gì à?
- Chả sao cả. Tao bảo mẹ tao: "Con yêu anh ấy nên con lấy. Bố mẹ có cho con lấy hay không thì tùy, chứ đừng bắt con phải chọn. Con mà chọn là bố mẹ buồn đấy". Mẹ tìm cơ hội nói riêng với bố. Bố giật nảy mình định cáu. Nhưng may, mẹ kể lại vụ các cụ ngày xưa đi ra bụi tre nên mới có tao. Vậy là xong.
Thế là đôi vợ chồng có nước da không phải nhuộm ấy lấy nhau, hạnh phúc đến bây giờ. Nó vừa có cửa hàng điện tử điện máy vừa tự xây được nhà. Ai bảo mới yêu đã cưới thì không bền nào. Đúng là duyên số khắc vồ lấy nhau.

...

Mình có một cô bạn, cùng học cấp III. Nó lùn nhưng lại yêu một anh cao kều. Cả lớp trêu: "Máy bơm và cột điện". Bố mẹ hai bên cấm, chúng càng thắm thiết và dính chặt nhau hơn. Các cụ nói chí phải: "Lửa tình càng dập càng nồng". Khi mối tình đầu tan vỡ, mình khóc như mưa. Con bé bạn nhào đến đầu tiên, nó ngồi đó nhìn mình một lúc rồi cũng gục đầu vào mình khóc. Hai đứa dở hơi ôm nhau khóc chẳng để ý đây là đầu năm, khóc vào giờ này là dễ cả năm xui xẻo. Người yêu nó vội vàng đi lấy khăn mặt cho nó chùi nước mắt. Mình chạnh lòng, đuổi cả hai đứa về. Không thương tiếc.
Chúng nó yêu nhau ba năm cấp III, một năm trượt đại học phải đi chạy chợ, hai năm đi học trung cấp điện lực ở tận Sóc Sơn và một năm dền dứ nữa. Cuối cùng cũng được cưới. Trời ơi! bảy năm đấu tranh không ngưng nghỉ. Nhưng tình yêu chỉ sau hai ngày bình yên, ngày thứ ba lại tiếp tục đấu tranh. Cuộc đấu tranh bất đồng giữa chồng và vợ.
Bẵng đi một năm, thấy nó ôm con sang mình xin tá túc. Chẳng cần phải hỏi cũng hiểu: cuộc chiến giờ đã đông vui hơn: chồng, vợ và mẹ chồng. Thế chân vạc hệt như Tam Quốc diễn nghĩa. Mình bỗng sợ yêu phải một ai lâu như nó.
- Thôi mày ạ, mày thương con mày thì quay về. Đàn ông một con vẫn lấy được đầy vợ, chứ đàn bà một con người ta gọi là nạ dòng. Ai cũng thương con thương cháu, nhưng chỉ có mình mình là đứt ruột đẻ ra thôi. Gạt nước mắt đi mà dằn cái tôi xuống. Bao giờ con mày lớn, nó đi lấy vợ, tót một cái nó về phòng với vợ, công lao nuôi nấng che chở của mày ra sông, có lẽ lúc đó mày sẽ thông cảm với mẹ chồng mày hơn. Nghe lời tao, về đi.
- Về ư? Bây giờ biết về đâu? Quay lại đấy, mở cổng ra biết nói gì?
- Ngu thế (mình ấn đầu nó chì chiết), nói là: "Con vừa tranh thủ đưa cháu về ngoại chơi cho khuây khỏa. Nghĩa lại thương mẹ lụi hụi cơm nước một mình nên con vội về. Chỉ dám ở chơi hai ngày thôi."
- Nhưng...
- Nhưng cái gì? Để ông chồng mày về đây đón còn khó nói hơn đấy. Đến lúc đó thì rõ mười mươi là bỏ về mẹ đẻ rồi. Còn khó nói gấp vạn lần bây giờ. Dũng cảm lên, mọi ngày mồm to lắm cơ mà.
Để nó bình yên tá túc trong nhà mình hai ngày không hỏi một câu nào, giờ mới là lúc nói. Thương bạn nhưng mình nóng tính, mắng nó xơi xơi. Mình không quen thuyết phục. Con bạn ôm con lặng lẽ gí chân xuống sàn nhà. Hình như nó khóc. Để lại cho mẹ con nó ít tiền đi ăn sáng, dặn mẹ vẫn nấu cơm cho mẹ con nó, mình vội vã đi làm.
Đêm hôm ấy mình đợi cửa đến 1g sáng. Chỉ sợ vừa tắt đèn đi ngủ thì mẹ con nó về lại ngại không dám gọi cửa, bỗng chốc không có chốn dung thân. Mẹ bảo: "Nó ngồi trong phòng mày suốt buổi sáng, đến trưa thì bỏ đi chẳng thèm chào, quần áo nó vẫn còn để kia kìa."
Hai hôm sau, khó khăn lắm mới gọi được điện cho nó. May, nó đã về nhà chồng, đang vui vẻ cùng mẹ chồng làm cơm giỗ ai đó bên họ. Mình mắng nó một trận vì cái tội đi mà chẳng bảo anh em một câu. Nhưng trong lòng mình nhẹ cả người, mừng cho nó quá. Te tưởi chở đồ đạc lên trả bạn.
Nhiều năm trôi qua, hai vợ chồng nó có thêm cháu nữa, công ăn việc làm ổn định hơn. Và quan trọng, từ ngày đó chưa lần nào nó bỏ nhà đi nữa. Ai bảo vợ chồng trẻ dễ cãi nhau là dễ đổ vỡ nào. Đúng là "cơm sôi bớt lửa muôn đời không khê".

...

Mình có một cô bạn, xinh, trắng, đầy đặn, dịu dàng, chăm chỉ và ngoan vô cùng. Chỉ phải cái thật thà quá, nghĩ gì nói nấy thôi. Nó sinh năm Mậu Ngọ nên thầy tử vi bảo: "Cao số, khó lấy chồng lắm". Nó cũng gật gù tủi phận: "Vâng, cháu công nhận".
Lần thứ nhất, cô gái quê yêu anh trai làng ga lăng nhất xóm, rủ nhau ra huyện chụp ảnh cảnh nắm tay nhau. Ở đấy ngày ấy liệu mà giấu ảnh chỉ hai đứa biết thôi, chứ người thứ ba mà biết được thì chẳng khác nào ảnh nóng của người nổi tiếng trên mạng thời bây giờ. Thế rồi anh trai làng lên Hà Nội học nghề và cố gắng bám trụ lại thành phố. Ở quê có câu: "Giàu ở quê không bằng ngồi lê thành phố" nên có lẽ anh muốn lập nghiệp xa nhà. Những lá thư thưa dần cho đến khia nó cũng lên thành phố theo anh. Chẳng biết ở cái ghế đá vườn hoa nào đó nó đã hỏi:
- Sao lại thế?
Nước mắt lưng tròng, nó nhìn người yêu cúi mặt trả lời lí nhí:
- Anh không thể, anh có lỗi, nhưng anh phải cưới cô ấy thôi. Cô ấy có thai mất rồi.
Nó ôm mặt khóc òa rồi bỏ chạy. Thượng đế trêu ngươi, chưa bao giờ nó dám bỏ bức ảnh xưa cũ của ngày ấy.
Lần thứ hai, nó mở rộng lòng yêu một anh cùng nhà máy. Anh ấy cũng chịu cảnh xa gia đình sang Đài Loan xuất khẩu lao động năm năm như nó. Và hai đứa nương tựa vào nhau cho cuộc sống đỡ quạnh hiu. Thế rồi tình yêu cũng rủ rê nó với anh đi tìm mua váy cưới, đánh điện về nhà là "bọn con sẽ cưới nhau". Tình yêu run rủi cho hôm ấy trời mưa to quá, chẳng đi mua được. Tình yêu vô thần khiến nửa năm còn lại tự dưng mọi thứ thay đổi quá nhanh. Về nước, họ hàng thì vay hết số tiền dành dụm, anh chị em thì đi lấy chồng hết rồi, còn nó - chẳng biết tìm anh nơi nào.
Lần thứ ba...
Lần thứ tư...
Những mối tình trắc trở mà nó đã kể khiến mình cũng lo sợ thay cho bạn. Chỉ bực mình là bao nhiêu anh theo đuổi tại sao nó lại chẳng đuổi kịp được anh nào? Câu trả lời bắt đầu hé lộ khi một ngày hai đứa rủ nhau đi mua sắm. Nó có điện thoại:
- A lô, vâng, em đây.
- ...
- Vâng, em với cái Hiền đang đi xem chăn nệm.
- ...
- Vâng, cái Hiền còn mách em trên mạng có chỗ rửa ảnh đẹp mà rẻ nữa. Nếu chụp ảnh cưới là đỡ tốn được nhiều ơi là nhiều.
- ...
- Vâng, thế nhé, em cúp máy đây.
- ...
- Bye bye!
Mình mở tròn to mắt với cú điện thoại đầy trìu mến và ngọt ngào. Đợi sốt cả ruột cuối cùng nó cũng cúp máy. Mình hỏi vồ hỏi vập nó ngay:
- Ai?
- Bạn trai tôi - nó cười bẽn lẽn trả lời.
- Bạn trai á? Quen lúc nào? Chả thấy báo gì cả. Bà định cho tôi ăn phở ngó à?
- Mới quen được hơn một tháng.
- Cái gì? (mình hét lên kinh hãi). Mới quen thế thôi mà bà nói cứ như sắp cưới nhau đến nơi ấy. Thế anh ấy đã cầu hôn rồi cơ à? Ông này có làm sao không mà mót cưới thế?
- Không, à... à... chưa. Anh ấy chưa nói gì đến đám cưới. Nhưng chắc là sẽ cưới nhau thôi. Vì anh ấy tỏ ra yêu tớ lắm. Tớ tin anh ấy mà.
Ôi trời ơi! nếu lúc ấy không phải là ngoài đường, chắc mình ngã vật ra mất. Mình không phải xấu xa gì nhưng thật thà như nó thì mình chết đi sống lại mấy lần cũng không hết tức. Sợ quá!
Trong thế giới đàn ông mình không hiểu gì cả nhưng cũng như nhiều đứa con gái khác, mình hay ngồi hóng hớt nghe các bà chị tán phét. Các bà ấy truyền thụ lại nội công rằng: "Nếu phụ nữ quá sốt sắng về vấn đề hôn nhân khi tình yêu mới hé hé cũng khiến các ông chồng tương lai hết hồn mà bỏ chạy. Họ muốn tận hưởng tình yêu, họ muốn chinh phục dù là khó khăn đến mấy, họ muốn tù đày người con gái họ yêu trong khi với bản thân thì phải là tự do muôn năm. Bỗng chốc những gã đàn ông kia bị tấn công bởi cái gọi là "gông đeo cổ" ai mà chẳng sốc. Bản năng gốc, họ bỏ chạy để thoát thân. Tồ tẹt, đàn bà thì lại chỉ vì quá yêu mà muốn ở bên người đàn ông đó suốt đời, muốn bình yên để chăm bẵm tổ ấm, muốn an toàn bởi tờ giấy kết hôn. Muốn nộp tiền cho ủy ban nhân dân và ký đánh roẹt một cái".
Sau khi mắng cho con bạn một trận, mình rủ nó đi ăn miến cua trộn, vừa ăn vừa an ủi bạn:
- Tớ lo thì tớ nói thế thôi chứ đừng giận tớ nhá. Giận là tớ đá cho mấy phát đấy. Nghe lời tớ đi, cứ bình tĩnh. Cứ sốt sình sịch thế là hỏng việc đấy. Hãy cứ bình tĩnh mà yêu đi và để cho gã đàn ông ấy đứng mũi chịu sào mọi việc. Ăn đi, tình yêu và hôn nhân nó giống như món miến trộn này này, ăn chậm mới ngon, mới cảm nhận được hết mùi vị. Sau này đứng dậy trả tiền mới thấy xứng đáng, mới thấy đỡ tiếc, hiểu chưa?
- Hiểu rồi, tính tớ nó thế, biết làm thế nào.
- Bực rồi đấy, nói thế mà vẫn cứ cãi à? Phải nhận sai cho chóng tiến bộ chứ? Mà cậu có tiến bộ hay không mặc cậu, nhưng ít nhất cậu cũng đừng để tới bực, cho tớ tí nữa đứng dậy trả tiền được thanh thản, hiểu chưa?
- Ừ, tớ sai.
- Lần sau có muốn gợi ý mua cái gì cho hai đứa thì nói sang chủ ngữ khác, đừng cố nói về mình. Ví dụ như cái vụ đi xem chăn đệm vừa xong ấy. Nói là em với đứa bạn đi xem chăn nệm, nó sắp cưới. Bao giờ ông anh kia hỏi đến chuyện đôi mình thì mới nửa đùa nửa thật a dua theo, lúc ấy mới bảo ừ thế em đi xem luôn cho chúng mình nhé. Đấy, sau này nếu có lỡ không đến đích thì chuyện hôm nay cũng chỉ là câu nói đùa thôi mà. Có phải đỡ ngượng hơn không?
- Ừ, tớ hiểu rồi.
Hai tháng sau nữa nó gọi điện báo đang về quê chuẩn bị ăn hỏi. Phù, nhẹ cả người. Ơ thế là thế nào nhỉ? Mình lo cứ như là chuyện của mình ấy. Thế rồi mình cố dặn nó "ba mươi chưa phải là tết đấy nhé!" trước khi cúp máy, cười mỉm một mình rồi quyết định tự thưởng cho mình một bát miến cua trộn ở chợ Nghĩa Tân.
Ai bảo yêu đương lận đận là khổ, là không lối thoát? Đúng là giày dép còn có số nữa là người.

...

Chúc mừng mình vì mình có những cô bạn thật dễ thương.
Ngày xửa ngày xưa.
Có thể có những điều khiến con người ta quên đi được, nhưng phần lớn những điều càng cố quên đi lại càng không thể quên.
Bíp ... bíp ...
Hộp tin nhắn báo ...
Tin nhắn mới ...
"Hiền, con anh Hiếu đi mổ não, giờ yếu lắm, có đi thăm không?"

...

Trả lời tin nhắn...
"Con bé nhà tao đang sốt mọc răng. Lại đang bận cuối năm. Không đi được. Thông cảm nhé. Gửi cho tao 200k. Hôm nào gặp tao gửi lại mày. Cảm ơn".

Thế rồi Đậu Đỏ mấy đêm liền sốt không ngủ được, mình cứ ôm con còm cõi suốt đêm. Nó khỏi, hò hét với đống chăn nệm, mình lại bị cuốn đi với những công việc bộn bề ở công ty và ở nhà. Tin nhắn của con bạn thân, mình trả lời xong rồi cũng quên đi mất. Cuộc sống vẫn cứ thế trôi.

Hai tháng sau...
Bíp... bíp...
Hộp tin nhắn báo ...
Tin nhắn mới...
"Con anh Hiếu yếu lắm. Đang chờ giờ để đi thôi".

...

Gọi cho người gửi...
Ring ... Ring...
- Ừ tao nghe.
- Mày ơi, thằng bé thế nào rồi? Nghe mày nhắn tin tao rùng cả mình đấy.
- Nó đi mổ u não, giờ về nhà hồi phục sức khỏe, cái u mới mọc lên. Bác sĩ chịu, ông bà ấy đưa con về nhà rồi. Xã nhà tao hôm qua cũng lên đấy, chưa về. thấy gọi về là thằng bé yếu lắm. Thương quá mày ạ!
- Trưa nay tao lên, tao với mày đi nhé! Tao tranh thủ buổi trưa. Con Đậu Đỏ tao gửi bà nội.
- Ừ, thế nhé ...

...

Nếu chỉ là thế, chỉ là lòng cảm thương thằng bé con một người bạn thì tốt biết mấy. Nhưng cuộc sống luôn khó khăn hơn chúng ta tưởng. Mọi chuyện tưởng đã ngủ yên, xếp ngay ngắn trong hộc ký ức nay bỗng bộn bề. Thổi tung bụi phủ để lại mới y nguyên.

...

Trường cấp III Xuân Đỉnh sân đầy nắng. Những dãy nhà mới xây còn chưa có tí rêu mốc nào. Bọn học sinh lớp 11 sống ở tầng 2 còn chịu khó xuống sân chơi, chứ các anh chị lớp 12 chỉ bám đầy lan can tầng 3 ngó xuống dưới. Bình luận và bình bầu. Bốn con bé ngồi tổ bốn luôn kè kè đi với nhau. Hai đứa ở Nghĩa Đô vừa xấu vừa đen và hai đứa ở Phú Thượng vừa xinh vừa trắng. Tất cả đều lùn tịt!
Khác với đám con gái trong lớp, mình chẳng thấy rung động với bất cứ cậu bạn nào cả. Chỉ có cậu bạn gây ấn tượng cho mình nhờ bức bưu thiếp với nội dung: "Nhân dịp quốc tế phụ nữ, tớ chúc Hiền mạnh khỏe" là hay trêu nó nhất thôi. Cứ thấy nó là gọi "Hưng quốc". Khác với ba đứa bạn thân, mình không hay nhìn từ dưới sân lên để giao lưu với mấy anh lớp trên. Chỗ của mình là bậc thềm, mình nghiện truyện tranh. Khô khan và luôn là quân sự cho các trò ma trong lớp.
Cuối năm lớp 11, đội hình hay đi mót khoai, hay đi ăn, hay đi tán láo hình thành: 3 chàng lớp 12 và 4 con bé lùn tịt lớp 11. Giờ nghĩ lại vẫn thấy ngượng. Chẳng lẽ mình bị bỏ đói đến thế sao? Cứ ở đâu có ăn là mình nhanh chân thật, chẳng biết sau này Đậu Đỏ nhà mình có bị di truyền không nữa.
Loanh quanh, lửa và rơm thôi mà, tình yêu tuổi học trò đứa nào chẳng có. Mình bắt đầu ý niệm được chuyện nên rút lui những buổi tụ tập ăn uống khi có hai đôi công bố yêu nhau. Bố mình nóng tính, thấy yêu vào cái tầm "bom đạn" này là dễ cầm dao đuổi vòng quanh khu tập thể ngay. Dạo còn bé không chịu nhổ răng sữa bị một lần bố đuổi rồi nên nhớ. Ôi, đứa con hiếu thảo. Mình rút quân, chỉ còn một đôi cuối cùng, vừa đẹp. Mình làm quân sư tình yêu cho con bé bạn. Nó cũng thích anh chàng còn sót lại cuối cùng.
Nhưng bố mẹ nào cũng cấm, sắp thi đại học rồi nên tình yêu lúc bấy giờ đứa nào cũng giấu giấu giếm giếm. Chỉ tranh thủ như thời chiến tranh toàn miền Bắc các cụ xưa kia thôi. Mình cứ cuối tuần là lại dậy sớm, làm ba nắm cơm nắm thật ngon, trưa đi học về phát cho ba đứa con gái chúng nó ăn có sức, tranh thủ hẹn hò, chiều còn đi ôn thi đại học.
Nhưng cuối cùng anh vẫn tới, gõ cửa cuộc đời mình, chàng trai cuối cùng.
Mười bảy tuổi, cái tuổi còn tự nhủ mình sẽ làm "một thằng đàn ông đích thực" cho bố tự hào. Phấn đấu cho tiền tài, cho công danh và cho cánh cổng trường đại học nữa. Mười bảy tuổi, thế mà anh tới, chỉ bằng lòng ấm áp giản đơn của học trò, anh làm mình hốt hoảng. Mười bảy tuổi, anh làm mọi kế hoạch của mình đảo lộn như một mớ bòng bong.
Có lần anh hỏi mình "mấy giờ rồi?" rồi cầm tay mình xem đồng hồ, không chịu bỏ ra, những ngày sau mình không dám đeo đồng hồ nữa. Có lần cả bọn đi chùa Thầy, anh đỡ mình khỏi ngã trong hang Cắc Cớ. Mình run rẩy trong vòng tay anh, mặt đỏ lừ, từ sau trở đi không bao giờ đi vào chỗ nào khó đi nữa. Có lần trời rét, anh cởi áo cho mình mặc, mình không nghe bị anh mắng một trận. Từ sau trở đi, mình không bao giờ mặc thiếu áo ấm nữa. Có lần anh đưa mình cả bộ đề ôn thi đại học, mình cuống quýt lang thang các sạp sách cũ đường Láng mua cho đủ bộ, để không phải mượn sách anh nữa. Có lần..., có lần...
Con bé bạn nói: "Hình như anh ấy thích mày, bảo tao là coi như em gái, còn mày thì không. Thôi, cứ bước tiếp đi!".
Mình không hiểu.
Tại sao?
Tình yêu ... Nó ... Lại ngọt ngào đến thế!
Tới.
Gõ cửa và...
Bước vào từ lúc nào không ai hay biết.
Lúc ấy...
Mình...
Chưa được mười tám tuổi...!

Tình yêu tuổi học trò nhẹ nhàng không vụ lợi, không lý do mà cũng không bị hoen vàng với những lo toan cơm áo gạo tiền. Nó chỉ trong sáng như những bài toán cần chỉ dạy, như những quyển sách hay tìm cho nhau, hay như những lần giận dỗi mình gọt nguyên 5 cân củ đậu rồi ăn trước mặt anh. Có ai đó từng ví tình yêu như sô cô la vừa đắng vừa ngọt. Đâu mà, ngọt ơi là ngọt đấy chứ!
Một tuần chỉ gặp nhau một lần, thời gian còn lại để ôn thi đại học. Tuần nào nhớ quá, trót tới nhà chơi thêm một lần nữa là tuần kế tiếp khỏi gặp nhau. Có nhà thông thái từng nói: "Tình yêu như con quái thú, cho nó đói thì nó sống. Để nó no thì nó chết". Và mình đã nuôi tình yêu của mình như thế, tin tưởng những ngày sau như thế, nếu không có ngày sinh nhật bước sang tuổi mười tám...
Anh ... ướt hết... đứng chờ dưới mưa... cả buổi tối.
Mình ... trong nhà... vướng bạn bè... không ra được.
Anh chỉ gọi cổng để đưa hộp quà nhỏ bé rồi về luôn.
Mở hộp quà.
Chiếc lắc nhỏ bằng bạc.
Mình thích lắm, vui ơi là vui.
Nhưng một ngày có người nói: "Khi yêu nhau, kiêng không tặng nhau đồ bằng bạc".
Vì đó là chia ly...!
Mình từng không tin điều ấy.

...

Ba mươi tết, anh có tới như lời hẹn nhưng chẳng nói gì. Lặng im rồi bỏ về. Cả bọn tới sau, hỏi anh đâu làm mình ngơ ngác.
Từ đó...
Anh ... Chỉ còn là ... Xa ơi là xa.
Người đàn ông mà mình yêu nhất ấy đã khiến mình suốt một năm đêm nào cũng quay mặt vào tường khóc.
Người đàn ông mà mình yêu nhất ấy đã khiến mình chưa bao giờ quên được vị đắng của sô cô la.

- Hôm nay em chưa đi làm à?
- À ... à... Em tranh thủ nghỉ trưa ạ.
Mình luống cuống với câu hỏi thăm xã giao của anh khi đang ngồi bên thằng bé con đang nằm thiêm thiếp trên giường. Xót ruột quá, từ lúc đến thăm nó mình cứ lặng im ngồi bên, cầm tay nó mà chẳng biết làm gì. Nó cũng như con mình, sao lại tội đến thế. Còn anh, anh vẫn vậy cho dù 11 năm qua mình có biết bao điều đổi thay.
Anh vẫn sở hữu đôi mắt biết nói thân quen. Còn mình đã đeo kính bên cận thị, bên loạn thị.
Anh vẫn sở hữu sức vóc như chưa hề có 11 năm mài giũa. Còn mình đã có lúc lên 13kg và có lúc tụt xuống 5kg trong một tháng.
Anh vẫn sở hữu giọng nói ấm áp mà cương quyết, còn mình đã không còn nhí nhảnh như xưa nữa rồi.
Anh vẫn vẹn nguyên trong lòng mình như xưa, chỉ có điều chỗ anh bây giờ là vị trí một người bạn và trong lòng mình, đối với anh, chỉ còn là kính trọng mà thôi.
Căn phòng của vợ chồng anh chỉ rộng tầm 10 mét vuông ngổn ngang và lụp xụp. Mọi thứ trong phòng cũng đủ để mình hiểu anh có một cuộc sống không dễ dàng gì. Vợ anh xinh xắn trong bức ảnh cưới và vẫn xinh xắn thế trước mặt mình.
- Chào chị ạ, em là bạn anh Hiếu, bữa nay biết tin cháu ốm nên đến thăm.
- Chị là bạn à? Sao chưa bao giờ thấy chị nhỉ?
- Hì... dạ... Chắc tại em ít lên Phú Thượng chơi thôi ạ.
- Chị là bạn như thế nào ạ?
- Vâng, bạn học thời cấp III.
Cũng may là câu chuyện kết thúc. Vì mình cũng chẳng biết phải trả lời gì hơn nữa. Mình mừng cho hạnh phúc của anh. Nhưng cũng xót xa với cảnh gia đình và em bé. Gửi lại chút tiền, mình lặng lẽ ra về.

...

Con đường Lạc Long Quân giờ mở hai làn đường rộng nhưng nhiều gió. Không còn ấm cúng như ngày nào - vừa nhỏ như đường làng lại xóc long xòng xọc khiến bọn học sinh cấp III đứa nào cũng phải có tay nghề chỉnh lại xích xe. Mình mênh mang giữa tiềm thức xưa cũ và hiện tại. Cảm giác khó tả mà nao nao Có lẽ ngày ấy miếng sô cô la đắng lại là hay và đúng chỗ chăng? Chứ nếu khuôn mặt trong tấm ảnh cưới kia là mình thì có lẽ ...
Mỗi người sinh ra đều có duyên phận của mình. Cuối con đường tình, cuối cùng mình cũng không phải đi một mình. Ấy cũng nhờ cái ao bèo đón chờ ở đó. Đã có lúc mình kể cho ao bèo nghe câu chuyện tình buồn của cô bạn cùng học cấp III, ao bèo lặng im lắng nghe. Một năm sau, ao bèo nói: "Anh biết đó là em, nhưng anh vẫn yêu em, yêu còn nhiều hơn ngày anh ngỏ lời ấy chứ". Mình cười và úp mặt vào ngực ao bèo khóc. Vừa cười vừa ... khóc.
Giờ mình đã có một gia đình vẹn nguyên. Có người hỏi: "Tại sao lại gọi cái Đan là Đậu Đỏ?". Mình cười: "Vì bố nó là Hậu thì nó là Đậu thôi. Vả lại mẹ nó thích ăn chè đậu đỏ nữa". Thế là vui rồi. Mọi thứ trong căn phòng riêng đều do hai vợ chồng tích cóp mà nên. Tuy chưa bằng nhiều người, nhưng cũng có được cuộc sống thoải mái. Sáng dắt xe đi là con gái tay cầm bình sữa, tay vẫy mẹ tạm biệt. Tối dắt xe về là con gái lại hét lên cười toe toét, giơ tay đòi theo. Hạnh phúc biết bao nhiêu.

...

Con đường Lạc Long Quân đi đã gần hết, tự dựng không rẽ đường Hoàng Quốc Việt để đi làm nữa, mình rẽ Thụy Khuê. Lao về nhà thêm 10 phút nữa. Chỉ để ôm Đậu Đỏ lấy một phút rồi đi. Con yêu, cảm ơn con đã cho mẹ cuộc sống này! Ăn mau chóng lớn để mãi bên mẹ, con nhé!
Đậu Đỏ cười tít mắt, để lộ một chiếc răng duy nhất đang nhú, tay vẫn cầm bình sữa bé xinh xinh.

...

Bíp... Bíp
Hộp tin nhắn báo...
Tin nhắn đã gửi...
"Anh yêu, nhớ đi làm về mua bánh rán bọc đường cho em và mua bỉm cho con nhé. Trưa nay em vừa đi thăm con một người bạn. Tối về em kể anh nghe!"

30. NGÀY HÔM NAY

Cành cạch ... cạch ... cạch ... cạch...
Lơ mơ... lơ mơ...
Hồi tưởng... hồi tưởng...
Rồi cười một mình... rồi khóc....
Cành cạch ... cạch ... cạch ...

Mọi thế giới mà mình đã gói ghém lại để đưa về thì quá khứ bỗng được sống lại như một đoạn phim phủi bụi nay mang chiếu để làm kỷ niệm. Buồn có, vui có. Lúc khiến mình khóc vô cớ, nước mắt rơi cả xuống bàn phím lành lạnh. Lúc bật cười, lắc đầu rồi lại miên man xa xôi. Phải công nhận chính mình cũng khó hiểu về mình nữa là người khác. Đấy, những cô gái được yêu hót nhẹ nhàng bên tai: "Chỉ có anh mới hiểu được em!" thì cũng liệu mà tỉnh ngộ đi. Trời ơi, nói gì thì nói chứ mắc vào lưới tình ấy rồi thì có ai tỉnh táo được cơ chứ. Đến khi cái nhẫn cưới lồng vào tay như vòng kim cô thức tỉnh thì mới nhận ra mình đáng lẽ nên thế này, đáng lẽ nên thế kia. Trời ơi, trong đó có mình! Ấy, nhưng khi ốm nặp bẹp có người sờ trán lo lắng, khi mưa lạnh có người trở dậy đắp cho cái chăn, khi gió bão giật đùng đùng có người đi đón, khi khóc lóc lung tung có người dỗ dành cũng quý lắm thay. Thầy giáo môn tâm lý học có nói: "Phụ nữ chỉ nhớ những cái mà đàn ông quên không làm cho mình, chứ không mấy khi nhớ những cái mà đàn ông đã thực hiện xong" làm cả đám con gái trong lớp om sòm lên phản đối. Nhưng trong thâm tâm đứa nào cũng thán phục ông nào nghĩ ra được câu châm ngôn đó. Để chung sống hòa thuận với chàng, chốt lại chỉ có hai dòng thôi, mình in vào giấy A4 khẩu hiệu thật to rồi dán ra sau cánh cửa phòng cho chàng học thuộc:
Điều 1: Vợ luôn luôn đúng
Điều 2: Nếu vợ không đúng thì xem lại điều một.
Chàng phản đối. Chàng kêu bất công quá. Bao nhiêu thập kỷ nay phụ nữ luôn tranh đấu cho bản thân mình mà không biết thế nào là đủ. Giờ bất công càng bất công hơn. OK, nếu chàng thích công bằng, mình lại bóc tờ giấy A4 cũ đi để dán vào đó khẩu hiệu mới. Lần này sẽ không thay đổi nữa, tối hậu thư rồi. In đậm.
Nếu anh và em thống nhất, thì cứ theo ý anh mà làm
Nếu anh và em không thống nhất thì cứ theo ý em mà làm.
Dán rồi, dán thật chặt, để sau cứ mỗi lần sắp cãi nhau mình sẽ lôi chàng ra sau cánh cửa. Chẳng cần nói nữa, chắc chàng sẽ nhớ ra và quay lại cười với vợ nhiều hơn. Hì hì, mình cũng không nhớ mình học chiêu này từ đâu nữa.

...

Tự dưng thấy linh cảm có cái gì đó sau lưng, có cái gì đó rình rập. Tạm thu xếp lại mọi thứ đang mênh mang như ngoài biển, mình quay đầu nhìn lại.
Trời ơi!
Giật bắn cả mình!
Mình hét lên thất thanh và vội vàng ấn cái bóng đen sau lưng ra xa.
- Em viết truyện đấy à?
- Vớ vẩn, viết cái gì mà viết - mình vừa đưa tay tắt màn hình vừa cãi.
- Hà ... hà... rỗi hơi thế không biết. Lại nói xấu chồng chứ gì?
- Kệ em, anh phắn đi! Không cho đọc đâu, đừng đứng đấy mà thòm thèm.
- Không cho đọc thì ông đọc trộm, khó gì.
- Phắn!
Thôi chết, bí mật một năm nay bị chàng phát hiện lặng lẽ sau lưng từ lúc nào không biết. Chết dở rồi! Phải đóng máy lại, đặt mật khẩu thôi. Giấu đi, bữa nào thuyền yên biển lặng sẽ lại lôi ra viết tiếp phần II. Chắc lúc ấy những mẩu chuyện khi lấy chàng sẽ trở thành những mẩu chuyện khi vừa có chàng vừa có đệ tử của chàng - Đậu Đỏ - nên sẽ gay cấn hơn mất!
Tạm biệt những ngày đã qua!

Hết.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Kinh nghiệm khi máy X10 bị treo ở Sony Ericsson.

Chuyện là thế này, tính mình hay vọc vạch và nghịch ngợm. Thế là trong một hôm xấu trời : mưa phùn, gió đông, độ ẩm cao, ướt át và bẩn thỉu,....Mình lại vẫn nghịch ngợm như mọi ngày. Thấy trên XDA có Room mới cho X10 thế là vào Xrecovery để cài lại room mới này. Các bước tiến hành vẫn như mọi lần, sau khi format +wide hét mọi thứ : system + cache + data vừa bấm back quay lại home của xrecovery thì ngón tay vô tình chạm vào phím home của máy. Thế là máy reboot lại. Mà mình lại xóa sạch mọi thứ (system +cache+data) rồi còn đâu. Tất nhiên máy ko có hệ điều hành thì sẽ bị treo thôi. Thế là tèn tén ten chỉ hiện lên chữ Sony Ericsson khá là tức mắt. (Kinh nghiệm cho thấy SE nên lập trình một đoạn clip hài hoặc có vài em mặc bikini ở đoạn treo này thì còn cảm hứng hơn) Dự cảm cho thấy chắc cũng chẳng có chuyện gì to tát đâu. Nhưng vừa mới mua máy + kinh nghiệm newbie thì cũng khá lo lắng. Thế là xông xáo hỏi hỏi, đáp đáp loạn lên trong box X10 của tinh tế. Được cái bác khá nhiệt tình và tỏ

Hướng dẫn sửa USB bằng cách nạp lại Firmware.

Tình hình là muốn chuyển toàn bộ phim từ ổ cứng của máy mình sang máy của ông anh. Thế nhưng đi mượn được cái usb 8Gb của ông em hàng xóm về lại bị lỗi hết sạch dung lượng. Cắm usb vào là nó bắt phải format lại ổ cứng ngay. Tuy nhiên khi format thì lại bị lỗi Windows ko thể format được. Tức mình bèn google để tìm phương án thử sửa chữa bằng phần mềm xem như thế nào. Đầu tiên tìm được phần mềm HP USB Disk Storage Format Tool. Đây là công cụ format khá hiệu quả khi usb bị gặp một file nào đó lỗi hoặc bị dính virus hay đại loại là bị hỏng nặng mà ko thể format được bằng windows. Tuy nhiên với cái usb mà mình mượn thì cách này cũng không ăn thua. Vậy là lại tiếp tục tìm kiếm.... Sau khi lục lọi khắp nơi mình tìm được cách hướng dẫn sửa USB bằng cách nạp lại Firmware chắc của một bác thợ nào đó ở trong vn-zoom. Sau đây là toàn bộ hướng dẫn USB hiện nay được dùng rất phổ biến, gần như là một thứ không thể thiếu với người sử dụng vi tính. Giá cả thì ngày càng rẻ và đi củng với giá r

Cung Lê - Võ sĩ Việt đỉnh nhất nước Mỹ

Vài bản tin về trận tỷ võ mà Cung Lê (người từng được tôn vinh là "Võ sĩ Việt Nam nổi tiếng nhất thế giới" tại lễ trao giải thưởng Asia Entertainment Awards) đá gãy tay Frank Shamrock và đoạt chức vô địch Middleweight ngày 29 tháng 3 vừa qua. Nếu ai muốn download toàn bộ chương trình gồm 2 CDs bằng torrent thì click vào đây (trận đấu của Frank Shamrock và Cung Lê ở trong đĩa 2). Nguồn : http://ddth.com/showthread.php?t=177955 Hoặc xem full clip (High Quality) gồm 2 phần của trận Shamrock vs. Lê trên YouTube (không có phần giới thiệu cũng như là interview sau trận đấu): ---- Lê Cung hạ Shamrock, đoạt đai vô địch hạng trung MMA Lê Cung, võ sĩ người Mỹ gốc Việt môn võ tự do MMA, vừa xuất sắc hạ một đối thủ hàng đầu thế giới Frank Shamrock để đoạt chiếc đai vô địch thế giới hạng trung của Strikeforce. Trong cuộc trò chuyện với Tấn Chương của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ sau trận thắng này, Lê Cung nói rằng chiến thắng này là của tất cả mọi người đã ủng hộ và lo lắng ch