Chuyển đến nội dung chính

Đồng chí phi công này là khách của Bác


Kỷ niệm 65 năm ngày thành lập quân đội nhân dân Việt Nam (QĐNDVN) và 20 năm ngày thành lập hội Cựu Chiến Binh Việt Nam, các CCB trong " Thi đàn Vạn Xuân Hải Dương" đã có cuộc giao lưu tại gia đình CCB đại tá, anh hùng phi công Nguyễn Nhật Chiêu xã Quốc Tuấn, huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương. Trong buổi giao lưu này, các hội viên thi đàn đã nghe đại tá anh hùng phi công kể chuyện được gặp Bác Hồ

Tôi nhận lệnh của Sở chỉ huy quân chủng, mặc quân phục chỉnh tề (Không mặc quần áo phi công), đến chỉ huy sở nhận nhiệm vụ. Đầu giờ chiều một ngày giữa tháng 6 năm 1966, trời rất oi nồng, nắng rát mà hầm chỉ huy đèn vẫn sáng rực. Người đừng chờ tôi ở cửa hầm là đồng chí Đặng Tính. Chính ủy kiêm Tư lệnh Phòng không - Không quân. Tôi đứng nghiêm : " Báo cáo! Tôi. Thượng úy Nguyễn Nhật Chiêu có mặt". Đồng chí Đặng Tính bắt tay tôi và chỉ vào một chiếc xe con màu đen, đỗ gần đó giục :" Lên xe! Lên xe!". Xe chạy bon bon qua chỉ huy sở quân chủng, qua cầu phao vào TP Hà Nội, đi vào Cửa Bắc rồi chạy thằng vào Phủ Chủ Tịch. Phủ Chủ Tịch lúc này thật yên tĩnh, những còm cây cao phủ bóng râm mát, tuyệt nhiên không có bóng người qua lại, xe chạy thẳng sát vào chân bậc thềm Phủ Chủ Tịch thic có người ra đón. Lúc này đồng chí Chính ủy vỗ nhẹ vào vai tôi nói nhỏ : " Thôi xuống xe.Cậu lên đi. Bây giờ mình mới nói cho Chiêu biết, cậu là khách của Bác Hồ.Tớ về nhé!".

Từ đấy người tôi bàng hoàng, đôi chân cứ run run bước qua những bậc thềm lên Phủ Chủ Tịch mà có lúc tưởng không bước nổi.Trước đây tuy đã có mấy lần gặp Bác nhưng là gặp tập thể, nay chỉ có một mình nên càng thấy cảm động. Đồng chí phục vụ đưa tôi vào phòng khác. Căn phòng cao rộng, chỉ có một mình tôi, xung quanh cửa kính, cửa chớp, nhìn đâu cũng thấy người. Lúc sau Đại Tướng Võ Nguyên Giáp vào. Tôi vừa đứng dậy chưa kịp báo cáo thì ông đã ôm lấy tôi , nói nhỏ vào tai :" Chiêu ơi, ngồi chờ Bác một tý, Bác đang có khách". Đại Tướng đang hỏi chuyện tôi thì cánh cửa phòng bên nhẹ mở. Bác bước vào, thấy bác tôi vội đứng dậy thì Bác đã đến gần. Tôi đứng nghiêm :" Báo cáo, thưa Bác! Cháu là Nguyễn Nhật Chiêu, quê ở xã Quốc Tuấn, huyện Nam Sách, tình Hải Dương. Cháu là phi đội trưởng phi đội Mig 21. Trung đoàn không quân 921". Bác nhìn tôi lặng người đi, Bác không trả lời, hình như Bác cảm động quá! Bác ôm tôi vào, thế là cả hai Bác cháu nước mắt cứ tự nhiên chảy ròng ròng không nói được câu gì. Mãi sau Bác mới ngả tay ra, tôi vẫn chảy nước mắt,vẫn không nói được.

Sau tôi thấy Bác nói :" Hai Bác cháu ta ngồi xuống đây". Đó là một chiếc ghế dài bằng gỗ đã cũ. Bác hỏi chuyện tôi về trận mạc, gia đình, vợ con,sức khỏe,... ngắn gọn thôi nhưng rất thân thiết, gần gũi, tôi có cảm tưởng như ông nội tâm sự với đứa cháu mới từ tiền tuyến trở về. Rồi bác bảo chú thư ký:

- " Này! Bác cháu ta đi ăn cơm đi chứ". " Vâng ạ!" chú thư ký trả lời rồi đi sang phòng bên cạnh. Phòng ăn cũng đơn giản chỉ có một cái bàn bằng gỗ và mấy chiếc ghế ngồi. Bác Hồ ngồi bên cạnh Đại Tướng Võ Nguyên Giáp. Tôi ngồi đối diện với Bác, bên cạnh tôi là đồng chí phục vụ. Bữa cơm bình thường như bữa cơm gia đình, tôi thấy phía bên Bác anh em phục vụ bày một đĩa cá nhỏ và một bát canh, phần cơm khách thì cũng nhiều món bày trong những chiếc âu nhỏ. Trong lúc ăn cơm, tôi lắng nghe Bác hỏi chuyện và rất hồi hộp. Tôi bình tĩnh trở lại ngắm Bác và lựa lời hỏi Bác :" Thưa Bác, bình thường Bác ăn có khỏe không ạ?" Bác nhìn tôi và bảo :" Các chú ở không quân mà bắn rơi nhiều máy bay Mỹ, bắt sống nhiều giặc lái Mỹ, Bác sẽ ăn nhiều cơm". Thế là câu nói đó được ghi đầy đủ, về báo cáo với Chính ủy Quân Chủng Đặng Tính và Chủ nhiệm chính trị Phan Các Thi. Lời nói đó sau này thành bài học cho không quân và lực lượng phòng không tên lửa cao xạ.

Ăn cơm xong, Bác hỏi đồng chí thư ký :" Tối nay có chương trình văn nghệ gì không chú?" Đồng chí thư ký :" Thưa Bác, tối nay có chiếu cuốn phim Hải Dương quê tôi và vở kịch ngắn Đường về trận địa do Đoàn văn công Quân khu 3 trình diễn". Nghe đến đây tôi cảm động quá, mình là người lính mà lãnh tụ bận trăm công nghàn việc, vẫn dành thời gian quan tâm như thế. Nghĩ đến đó nước mắt tôi tự nhiên lại trào ra.

Chúng tôi đang ngồi xem phim thì Thủ Tướng Pham Văn Đồng đến. Thấy Thủ Tướng đến , Đại Tướng Võ Nguyên Giáp đứng dậy mời Thủ Tướng ngồi bên Bác. Tôi cũng đứng lên ngồi xuống ghế say để Đại Tướng ngồi gần Bác. Một phục vụ viên bê ba cốc nước giải khát vào mời Bác cùng Thủ Tướng và Đại Tướng. Thấy vậy, Bác liền chỉ vào tôi nói :" Đồng chí phi công này là khách của Bác". Việc rất nhỏ như vậy mà Bác cũng quan tâm là tôi càng cảm động và yêu thương Bác biết nhường nào.

Sau ngày được gặp Bác tôi về báo cáo đầy đủ với Bộ chỉ huy. Bộ chỉ huy phát động một đợt thi đua toàn binh chủng tiến công đối mặt với không lực Hoa Kỳ. Nhiều phi đội Mig 21 của ta đã hạ nhiều máy bay giặc Mỹ, trong đó có cả pháo đài bay B52. Riêng tôi đã bắn rơi 5 chiếc F4. Tất cả những thành tích này quân chủng đã kính dâng lên Bác. Tôi chúc Bác khỏe và vui. Bác sẽ ăn nhiều cơm hơn.

Nay tôi đã 78 tuổi, là một CCB về hưu, sống ở quê nhà. Bác cũng đã đi xa. Nhưng mỗi lúc nghĩ đến Người thì lòng tôi vẫn cứ lâng lâng và xin nguyễn mãi mãi học tập và làm theo tấm gương đạo đức của Người

Trần Kim Hạnh
(Ghi theo lời kể của Đại tá, anh hùng phi công Nguyễn Nhật Chiêu)

Báo Cựu Chiến Binh tháng 12-2009 Trang 12-13

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Kinh nghiệm khi máy X10 bị treo ở Sony Ericsson.

Chuyện là thế này, tính mình hay vọc vạch và nghịch ngợm. Thế là trong một hôm xấu trời : mưa phùn, gió đông, độ ẩm cao, ướt át và bẩn thỉu,....Mình lại vẫn nghịch ngợm như mọi ngày. Thấy trên XDA có Room mới cho X10 thế là vào Xrecovery để cài lại room mới này. Các bước tiến hành vẫn như mọi lần, sau khi format +wide hét mọi thứ : system + cache + data vừa bấm back quay lại home của xrecovery thì ngón tay vô tình chạm vào phím home của máy. Thế là máy reboot lại. Mà mình lại xóa sạch mọi thứ (system +cache+data) rồi còn đâu. Tất nhiên máy ko có hệ điều hành thì sẽ bị treo thôi. Thế là tèn tén ten chỉ hiện lên chữ Sony Ericsson khá là tức mắt. (Kinh nghiệm cho thấy SE nên lập trình một đoạn clip hài hoặc có vài em mặc bikini ở đoạn treo này thì còn cảm hứng hơn) Dự cảm cho thấy chắc cũng chẳng có chuyện gì to tát đâu. Nhưng vừa mới mua máy + kinh nghiệm newbie thì cũng khá lo lắng. Thế là xông xáo hỏi hỏi, đáp đáp loạn lên trong box X10 của tinh tế. Được cái bác khá nhiệt tình và tỏ

Tuyệt kỹ tán gái - Chương IV

Giai đoạn 7: Sờ mó Con người có 5 giác quan: Thị giác, thính giác, vị giác, khướu giác và xúc giác. Khoa học đã chứng minh, bất cứ việc gì, để đạt được hiệu quả cao nhất đều phải vận dụng cả 5 giác quan. Trường hợp gái gú cũng vậy. Anh giai nhà mình muốn chiếm được tình cảm của em nó thì phải cho cả 5 giác quan của em nó được kích thích. Hàng ngày các ku anh, ku em xuất hiện trước mặt em nó, cười cười nói nói, vậy là thị giác và thính giác của em nó đã được sử dụng. Các ku anh ku em đưa con bé đi ăn, đi uống, vậy là vị giác của em gái cũng được thỏa mãn. Khi thì thầm vào tai em nó, các ku anh ku em nhà ta cũng phả luôn mùi mồm thối cho em nó ngửi, dơ nách áo lên cho em nó hít, vậy là cái khướu giác của em nó đã được đánh thức. Chỉ còn mỗi xúc giác của em gái xinh tươi là chưa được kích thích. Kích thích xúc giác của người khác chỉ có một cách duy nhất: sờ mó, táy máy, nghịch ngợm. Nói đến đây một vài đồng chí bỗng thốt lên: "Eo ôi thô bỉ thế hả anh DM! Em là người lịch sự, tử tế

Những lâu đài trên cát

Mặt trời rực rỡ. Trên bờ biển, một cậu bé cắm cúi xúc cát đổ vào chiếc xô nhỏ đặt bên cạnh. Khi chiếc xô đầy cát, cậu bé úp ngược nó xuống mặt cát. Nhấc chiếc xô ra và cậu bé đã có một toà nhà tròn xoay bằng cát. Tuy nhiên, trí tưởng tượng của một cậu bé không chỉ dừng lại ở một ngôi nhà hình tròn. Cậu bé đào những rãnh nhỏ xung quanh ngôi nhà làm hào bảo vệ. Những chiếc nắp chai và vỏ ốc trở thành những người lính gác còn những que kem trở thành cây cầu nối những tòa nhà với nhau. một tòa lâu đài thực sự của một chàng hoàng tử khôi ngô trong truyện cổ tích. Cách đó rất xa, thành phố đông đúc, không khí ồn ào, xe cộ như mắc cửi. một người đàn ông đang làm việc trong văn phòng. Ông xếp lại các chồng giấy tờ trên bàn làm việc, trao đổi vài câu qua điện thoại, rồi lại gõ máy tính. Khuôn mặt ông sáng lên vì đạt được kết quả tốt đẹp: hợp đồng được ký kết và thu nhiều lợi nhuận. Hàng ngày ông đều đến nơi làm việc, lập những kế hoạch, dự đoán tình hình thị trường. Có những người lính gác, có